Thế nhưng chuyện kiếm nhà đâu có dễ như vậy, bọn họ ròng rã mấy ngày trời, chia nhau chỗ gần chỗ xa đều đi cả, thể lực muốn cạn kiệt, tinh thần muốn sụp đổ mà kết quả vẫn chẳng ra sao
Tình trạng này kéo dài không phải là cách hay, kì thực tập đã bắt đầu, cả ngày mệt mỏi, tối về ngủ lại không yên giấc, tâm trạng mỗi người đều cực kì tồi tệ, thậm chí C còn muốn rút ra xin vào kí túc xá, bất tiện nhưng ít gì cũng khá hơn bây giờ
Khi HC đang lang thang như trẻ cơ nhỡ không nơi nương tựa, dự đoán hôm nay lại một ngày chẳng thu được kết quả gì, thì chuông điện thoại bỗng rung lên đầy vui tai
Khỏi nói cũng biết mấy cô gái như trút được gánh nặng trong lòng suốt thời gian qua, mới có cô sinh viên tầng 2 lên thôi nhưng như vậy cũng đủ để chứng minh nhiều thứ