Bà cụ cười xoà cho rằng anh ta chỉ trêu chọc khi biết mấy đứa mới chuyển đến, càng khẳng định ngôi nhà của bà không hề có vấn đề, những cô sinh viên tầng dưới chẳng qua chỉ là đang nghỉ hè mà thôi, sắp tới họ sẽ quay lại nên không có gì đáng phải lo ngại hết
Hơn cả thế, trước khi về bà chủ còn bảo mấy cô gái mai qua tiệm bánh, bà sẽ đưa cho cái số mà gọi nước, gọi lung tung người ta doạ nạt mấy câu lại suy nghĩ linh tinh
Thật tình thì lúc đó tâm trạng các cô gái đã ổn định hơn rất nhiều, thế nhưng không khí ban đêm ở đây lại quá dễ sợ đi, xuống tiễn bà chủ để chốt cửa rồi đi lên cũng muốn nhũn cả chân, nhất là lúc tắt điện rồi không ngủ được, nằm nghe những âm thanh xung quanh và tự vẽ ra viễn tưởng không hay lắm trong đầu..
Cho đến khi những người bạn tầng dưới chính thức trở về, lời của bà chủ vẫn là: nghe rồi - biết vậy - chỉ nên tin một nửa.. chẳng có ai lại đi nói với khách thuê là nhà tôi thế này thế khác, mọi người đừng nên thuê; mà khắp nơi nhập học rồi, không lí nào mấy bạn sinh viên lại chưa chịu lên trường
Còn anh ship nước kia nữa, chắc cũng phải rõ khu này lắm nên mới có thể nói chuẩn xác như vậy, mà nếu so với việc mất đi khách hàng tiềm năng, trêu chọc và lừa gạt bọn họ thì anh ta có lợi gì chứ
Quan trọng nhất vẫn là mắt thấy tai nghe, trực giác mách bảo, nỗi lo không giảm mà mất ngủ ngày càng tăng, các cô gái vẫn là nên chuẩn bị kế sách, tìm được nhà thì nói khó dễ với bà chủ một tiếng, tránh để đêm dài lắm mộng