Nói vậy chứ ai để ý đâu, cái thằng kia nó cứ thẳng đầu đi một mạch, chả quan tâm chị có bước qua nổi không ==
Chẳng còn thời gian nghĩ nhiều, không đi nhanh khéo mất dấu nó lại không biết đường ra, lúc ấy chị mới lấy hết can đảm đặt chân lên tấm gỗ..
Cơ mà không nhớ chị đã đi dọc hay ngang, chỉ biết đi xong rồi mới nghĩ: biết thế đi kiểu ngược lại có phải dễ dàng qua hơn không
Thật ra cũng không phải nó đợi mình, lúc ấy gặp một chị hàng xóm nên nó đứng lại chỉ đường cho chị í..
Thấy chị nên chị í hỏi đường có dễ đi không, nhóc kia mới chen ngang kiểu: có gì đâu, dễ lắm, cơ mà cô đi cao gót thì cháu không biết @@