Thật ra chị với nó không đến mức phải xưng hô cô - cháu, cơ mà chẳng có lẽ mình gọi mẹ nó là chị, rồi nó cũng gọi mình là chị..
Thế nhưng cái điều bất thường ở đây, là trong khi nó gọi chị là cô, thì em gái nó mới học lớp 2 hay 3 gì đấy lại gọi chị như thật
Chị lóc cóc bám đuôi nhóc í theo xuống cuối ngõ, đương nhiên trong đầu cũng hiện toàn chấm hỏi nhưng lại cứ đợi xem thế nào đã..
Cái bức tường cạnh nhà nó - mà chị vẫn tưởng đến đấy là hết đường - hoá ra lại không phải ngõ cụt.. có một cái cửa được ngụy trang ở đó
Thật ra cũng không đến nỗi, chỉ là hơi bất ngờ vì ở đấy mấy năm mà đến giờ chị mới phát hiện ra điều này :<
Sau cửa là một con suối không - được - sạch - cho - lắm, muốn sang bờ bên kia phải bước qua mảnh gỗ mỏng cỡ một bàn chân nhỏ đi được..
Không đâu, mặc dù cũng đấu tranh tâm lý dữ dội lắm, chị vẫn đánh liều bước lên cái vật - đã không được chắc chắn - lại còn bị tên nhóc kia giẫm ầm ầm trước đó nữa :<