Có Lẽ Rồi Người Sẽ Quên
Có lẽ rồi người sẽ quên tất cả,
Ngày hôm nay thành dĩ vãng xa xăm.
Những yêu thương từng tha thiết âm thầm,
Cũng tan biến giữa tháng năm lặng lẽ.
Rồi thời gian sẽ đi qua rất khẽ,
Mang nỗi niềm trôi về phía hư không.
Chỉ còn đây một khoảng nhớ mênh mông,
Và tiếng thở dài theo mùa gió cũ.
Tất cả rồi sẽ xa hoài, xa mãi,
Những nhớ nhung tan tác tựa mây trời.
Đời vô thường như chiếc lá chơi vơi,
Nghiêng trong gió giữa dòng đời nông nổi.
Người đi rồi, bóng hình xưa cũng vội,
Chốn nhân gian còn lại những hoài mong.
Ta lặng nhìn năm tháng hóa hư không,
Ôm ký ức giữa chiều buồn quạnh quẽ.
Tình yêu ấy như áng mây rất khẽ,
Thoáng ngang đời rồi khuất tận chân mây.
Lời hẹn xưa còn dang dở đâu đây,
Ai lỗi hẹn giữa một đời ly biệt?
Ta chẳng trách, cũng không còn tha thiết,
Chỉ tiếc rằng duyên phận quá mong manh.
Để hôm nay đứng giữa cõi nhân sinh,
Nghe gió lạnh gọi tên miền thương nhớ.
Ta không mơ một kiếp nào gặp nữa,
Bởi đời người như giấc mộng phù du.
Chỉ còn ta giữa năm tháng sương mù,
Mang nỗi nhớ đi qua miền cô tịch.
Nếu mai này mọi điều đều mất hút,
Tình cũng tan như khói phủ cuối trời.
Thì trong tim, nơi sâu thẳm nhất đời,
Người vẫn là một nỗi buồn bất tận..

Reactions: Tiểu Độc Viên