Chương 1: Người Mang Theo Ánh Nắng
Tối hôm đó, khi đang ngồi trước màn hình máy tính để hoàn thành nốt công việc còn dang dở, điện thoại của tôi bất ngờ rung lên. Tôi vốn không phải người có nhiều bạn bè hay nhận được quá nhiều tin nhắn, vậy nên mỗi lần điện thoại sáng màn hình tôi đều có thói quen nhìn qua xem là ai.
Người gửi là anh. Tôi vô thức mỉm cười.
Tin nhắn chỉ ngắn gọn vài chữ: "Khi nào rảnh ra tỉnh chơi em hỉ. Con anh cứ hỏi hoài sao chú chưa ra thăm."
Tôi nhìn dòng chữ ấy rất lâu. Lâu đến mức màn hình điện thoại tự động tối đi rồi sáng lại mấy lần. Thật kỳ lạ, đã hơn mười năm trôi qua kể từ ngày tôi gặp anh, vậy mà mỗi lần nhìn thấy tên anh hiện lên, trong lòng tôi vẫn luôn xuất hiện một cảm giác rất khó gọi thành lời có lẽ đó là nhớ, cũng có thể là hoài niệm.
Hoặc đơn giản chỉ là cảm giác khi nhìn thấy một người đã từng đi qua những năm tháng đẹp nhất tuổi trẻ của mình.
Tôi nhấn vào ảnh đại diện của anh. Trong ảnh là một người đàn ông đang cười rất tươi bên cạnh cậu con trai nhỏ. Thời gian đã để lại khá nhiều dấu vết trên gương mặt anh. Khóe mắt xuất hiện những nếp nhăn mờ, làn da cũng sạm hơn trước rất nhiều. Nếu so với người thanh niên tôi gặp năm mười tám tuổi thì quả thật anh đã khác đi không ít nhưng nụ cười ấy vẫn vậy, nụ cười khiến tôi nhớ đến buổi chiều năm ấy buổi chiều mà có lẽ cả đời này tôi sẽ không bao giờ quên được.

Reactions: nihC