Bạn được Mộng Quy Lai mời tham gia diễn đàn viết bài kiếm tiền VNO, bấm vào đây để đăng ký.
  • Đạm Tiên, nàng là một ca nhi nổi tiếng tài sắc một thời. Biết bao nhiêu người đã tìm tới nàng. Nhưng số phận má hồng quá mỏng: nàng đã chết khi tuổi nàng còn nhỏ. Cành thiên hương đã gãy vào giữa độ xuân thì. Có một người ở phương xa nghe danh tiếng nàng đã tìm tới cầu thân, nhưng khi thuyền tình ghé bến thì nghe tin nàng vừa mất. Trâm đã gãy, bình đã rơi. Buồng không lạnh ngắt như tờ. Những người trong quá khứ đã từng dập dìu lui tới vì tài sắc của nàng bây giờ đã không một ai trở lại. Dấu xe dấu ngựa của họ đã phủ rêu xanh mờ. Người khách này động lòng than khóc. Ông ta cho là mình không có duyên số gặp gỡ người đẹp, và ông quyết định làm một nghĩa cử để gieo duyên với nàng cho kiếp sau. Ông bỏ tiền ra lo tang lễ cho nàng. Nấm mồ này là do chính ông ta đắp nên. Từ ấy đến nay, nấm mồ được phú thác cho cỏ hoa. Ngày tháng qua đi, nấm mồ vẫn còn là một nấm mồ vô chủ. Vì vậy chẳng có ai tới viếng thăm, dù là vào dịp tết Thanh Minh này.
  • Đang tải…
  • Đang tải…
  • Đang tải…

Tìm thành viên

Nhật ký mới nhất

  • Tuy cj rất hiền n xem xong quà thk e tặng thì.. cj tặng lại cho một vé ra khỏi nhà.
  • Bực mình còn gặp thái độ
  • Ngày trước nghĩ câu "cười người hôm trước hôm sau người cười" chỉ là một câu nói quá ai dè giờ nó "ghé qua hỏi thăm".

    (Từ giờ không dám coi thường mấy câu dạy đời của người xưa nữa)
  • P2 ậ

    "Ngày mai, chúng ta sẽ rời khỏi ngôi trường này.

    Chiếc bàn học sẽ có chủ nhân mới.

    Ô cửa sổ nơi cậu từng chống cằm nhìn mưa sẽ đón một người khác.

    Hành lang, sân trường, gốc phượng,.. tất cả vẫn sẽ ở đó.

    Chỉ có chúng ta là không còn thuộc về nơi này nữa.

    Nếu sau này cậu gặp một người tốt hơn mình, xin hãy đối xử với họ thật dịu dàng.

    Nếu có ngày cậu thực hiện được tất cả những ước mơ của mình, nhớ mỉm cười nhiều hơn nhé.

    Và nếu trong một khoảnh khắc rất bình thường, cậu bất chợt nhớ đến những năm tháng cấp ba, mình hy vọng trong ký ức của cậu vẫn còn một góc nhỏ dành cho mình.

    Không cần là người quan trọng nhất. Chỉ cần cậu từng nhớ rằng.. Năm ấy từng có một người luôn âm thầm chúc cậu bình an. Có người nói, thanh xuân giống như một chuyến tàu. Đến ga rồi, ai cũng phải xuống. Không ai có thể đi cùng ai đến hết cuộc đời.

    Vậy nên..

    Lần này mình sẽ không nói" tạm biệt ".

    Mình chỉ muốn nói:

    Cảm ơn cậu đã xuất hiện trong tuổi trẻ của mình.

    Hy vọng nhiều năm sau, khi chúng ta đều đã trưởng thành, giữa dòng người đông đúc của một thành phố nào đó, nếu vô tình nhìn thấy nhau, chúng ta vẫn có thể mỉm cười và gọi nhau một tiếng:

    " Lâu rồi không gặp. "

    Khi ấy, mình sẽ kể cho cậu nghe rằng..

    Có một người đã từng rất thích mùa hè.

    Chỉ vì mùa hè năm ấy có cậu."

    1_6_2020
  • Back