Tạ Điềm Điềm quay về lớp.
Cô vẫn giữ một khuôn mặt lạnh.
Nhưng hôm nay cô xõa tóc khiến cô trông u ám, đáng sợ thêm vài phần.
Có một cô gái tiến tới, đi qua muốn huých để đẩy ngã cô.
Kết quả cô không ngã mà cô ta lại ngã.
Tạ Điềm Điềm quay người, đứng từ trên cao liếc mắt.
Đôi mắt qua cái kính cận lại càng trở nên đáng sợ.
Bạn học kia cũng là nhà giàu, học không tồi, chỉ là không thích Tạ Điềm Điềm luôn chiếm spotlight.
Cô ta muốn làm Tạ Điềm Điềm xấu mặt, kết quả cô ta mới là người ngã.
Mái tóc buộc đuôi ngựa cẩn thận lại vì ngã mà trở nên rối bời, lệch hẳn sang một bên.
Mà mấy đứa bạn bình thường cô ta hay chơi thân lại chỉ đứng đó, ngồi đó cười nhạo cô ta.
Cô ta đỏ mặt chạy ra ngoài.
Không một ai đi theo.
Tạ Điềm Điềm liếc mắt nhìn mọi người quanh lớp một lượt.
Cái gọi là tình bạn, cũng chỉ đến đó thôi.
Tạ Điềm Điềm trở về chỗ ngồi.
Nguyên thân cao khoảng 1m7, khá cao nhưng lại cận, nên được ngồi giữa lớp, hàng trong cùng, vừa vặn cạnh cửa sổ nên quan sát được ngoài cổng trường và một mặt của tòa giáo viên.
Mà nữ chính ngồi bàn cuối tạo điều kiện cho sau này nam chính chuyển sang cũng ngồi cuối để bồi đắp tình cảm, vẫn chưa đến.
Nam chủ chưa đến.
Nữ chủ chưa đến.
Chắc không cần thiết là sau này mới bồi đắp tình cảm đâu nhỉ..
Vào tiết 1, là Tin học.
Mọi người cất gọn cặp sách xuống dưới gầm bàn, đi người không tới phòng Máy tính.
Tạ Điềm Điềm là lớp trưởng nên sẽ dẫn đầu đi, nhắc mọi người giữ im lặng.
Còn lớp phó sẽ ở lại sau cùng để nhắc các bạn cất đồ dùng và tắt điện tắt quạt.
Hôm nay là tiết làm việc nhóm.
Nhưng lại chẳng có ai chịu làm chung với Tạ Điềm Điềm.
Mà thật ra từ trước đến nay chưa một ai cùng nhóm với nguyên chủ.
Sĩ số lớp là số lẻ nên luôn thừa ra một người, là nguyên chủ..
Hôm nay vắng một bạn, nên phải có người cùng làm với Tạ Điềm Điềm.
Cả lớp chẳng ai lên tiếng.
Không một ai muốn chung nhóm với cô.
Mà cô gái lúc nãy huých cô đúng lúc này đi vào.
Cô ta đỏ mặt: ?
Trên mặt cô ta dính gì à mà nhìn?
Theo lối tư duy là "Một người vì mọi người", nhiều bạn chỉ vào cô ta và hét: "Cậu ấy sẽ cùng nhóm với lớp trưởng."
Cô ta ngạc nhiên rồi lại thất vọng.
Lần này cô ta sụp đổ thật.
Bạn bè?
Thứ gọi là bạn bè là như này?
Tạ Điềm Điềm nãy giờ bị coi là quái vật nên không ai muốn chung team: .
Hệ thống: Hí hí. Bây giờ là lúc tôi nên cười trên nỗi đau của người khác phải không kí chủ?
Xì.
Trẻ trâu!
Không ai hiểu nỗi lòng của học bá!
Thế là cô gái kia phải cùng team với Tạ Điềm Điềm.
Ban đầu cô ta vẫn tức vẫn giận.
Nhưng khi nhìn hách-kơ Tạ Điềm Điềm, à nhầm, là thiên tài máy tính Tạ Điềm Điềm làm việc, cô ta ngạc nhiên rồi lại bất ngờ, ngơ ngác và suýt ngã ngửa.
Mà công việc nhóm là một người làm trên máy tính, một người làm ra giấy vì phải tạo chương trình.
Nhưng Tạ Điềm Điềm tay múa trên bàn phím, thoắt cái là xong.
Rồi đến bản viết tay.
Nét chữ hơi người lớn nhưng cũng rất đẹp.
Hai công việc cho hai người cần khoảng một tiếng mới xong, mà Tạ Điềm Điềm làm xong khi chưa hết 30 phút.
Cô gái kia mắt chữ A, miệng chữ O, sốc.
Cô ta cứ nghĩ như vậy là xong, thì lại thấy Tạ Điềm Điềm lấy ra trong tập một tờ giấy nữa.
Cô ta giả vờ ho muốn thu hút sự chú ý nhưng thấy Tạ Điềm Điềm chẳng quan tâm.
Cô ta xấu hổ bỏ tay xuống, hỏi: "Làm gì vậy?"
Tạ Điềm Điềm ngẩng mặt lên nhìn thẳng vào mắt cô ta.
Cô ta hơi đỏ mặt, miệng lắp bắp: "Nhìn.. nhìn gì?"
Mà trong lòng lại cảm thán: Mắt cậu ta đẹp thật. Đen mà lông mi cũng dài nữa.. nhưng không cong lắm.
Tạ Điềm Điềm cúi mặt xuống tiếp tục viết.
Cô ta: .
Dám lơ mình!
Cô ta còn tưởng cô không trả lời thì lại nghe: "Viết báo cáo."
Cô ta tò mò ngó mặt lại nhìn.
Là báo cáo đánh giá tình hình thực hiện nề nếp của học sinh..
Nhưng hình như Hội trưởng mới là người viết và nộp nó cho thầy cô chứ nhỉ?
Cậu ta muốn lấn quyền à?
Khi gần hết giờ, giáo viên xuống thu bài giấy và chấm bài trên máy tính.
Cô ta có hơi chột dạ và sợ..
Sợ Tạ Điềm Điềm sẽ nói cô ta không làm bài..
Cô ta mong Tạ Điềm Điềm sẽ nói dối..
Nhưng.. chính bản thân cô ta còn gây sự với người ta trước.. sao có thể..
"Bài giấy là của em. Bài trên máy tính là của Lý Hồng ạ."
Lý Hồng giật mình ngẩng đầu.
Cậu ấy nhớ tên mình.
Còn giúp mình nữa..
Lý Hồng còn đang chìm trong "phước lành" Tạ Điềm Điềm ban thì chuông reo.
Vì giữa hai tiết có một giờ giải lao nên lớp trưởng không cần dẫn dắt cả lớp đi nữa.
Mà Tạ Điềm Điềm ở lại nhắc các bạn không vứt rác lung tung và kê lại bàn ghế.
Hay ở chỗ: Cả lớp không ít người ghét Tạ Điềm Điềm, mà cô nói gì bọn họ cũng nghe.
Lý Hồng tự dưng cũng muốn ở lại một chút.
Cô ta phải buộc dây giày, có muốn đợi ai đâu!
Thế là Lý Hồng và Tạ Điềm Điềm cùng nhau đi về lớp.
Chẳng nói với nhau lời nào.
Mà đang đi, đột nhiên Tạ Điềm Điềm dừng lại nhìn ra ngoài cửa sổ, rồi lại đi tiếp.
Lý Hồng hiếu kỳ, cũng nhìn ra theo.
Là.. Học trưởng và.. Hạ Kiều?
Học trưởng sao lại đi muộn được?
Chắc là có việc!
Vậy sao lại đi cùng với học sinh cá biệt Hạ Kiều?
Cô ta một bụng nôn nao đầy dấu?
* * *
Sau khi xong việc, Tạ Điềm Điềm trở về lớp.
Chỉ là.. mọi người lại không vào lớp.
Còn có cả lớp khác đứng bên ngoài nhìn vào.
Có nhiều tiếng hét tiếng la..
Tạ Điềm Điềm đẩy bọn họ ra.
Mà bọn họ thấy cô cũng dàn thành đường cho cô vào.
Trong lớp..
Trên bàn của cô có vứt một con chuột chết.
Máu vẫn còn chảy, chảy xuống gầm bàn.
Dưới đó có cặp cô.
Nhưng cô cứ đứng yên như vậy.
Có người thấy bất bình, lớn tiếng quát: "Bao nhiêu tuổi rồi còn chơi trò này? Là ai thì mau đứng ra coi nào?"
Mọi người nhao nhao phủ định không phải mình.
Cũng có người cười nhạo Tạ Điềm Điềm.
Lớp phó bỗng chỉ vào Lý Hồng: "Trước khi đi mình vẫn còn thấy bình thường. Mà cậu ta là người cuối cùng vào phòng Tin học."
Tất cả mọi người đổ dồn ánh mắt về Lý Hồng.
Cô ta đỏ mặt vù bị nhìn, nhưng tức giận dậm chân: "Không phải.. Không phải mình! Mình vào nhà vệ sinh buộc lại tóc thôi mà.."
Lý Hồng ra sức giải thích.
Cô ta vừa tức vừa xấu hổ.
Không một ai tin cô ta?
Cả đám bạn thân nhất?
Ánh mắt của mọi người thật đáng sợ.
Khinh bỉ, dò chừng, căm phẫn..
Cô ta nước mắt lưng tròng.
Lý Hồng nhìn về phía Tạ Điềm Điềm, lại thấy cô cũng đang nhìn mình.
Cô giật mình.
Đôi mắt đen láy đó, vô cảm..
Cậu ấy.. cũng không tin mình..
Phải rồi.
Ai mà tin người từng bắt nạt mình..
Lý Hồng bật khóc, hét lớn "Không phải tôi" rồi chạy ra khỏi lớp.