Cô giật mình tỉnh dậy. Nghe tiếng cửa phòng rung lên khe khẽ. Lật đật mở cửa nhìn thấy gương mặt người trước cửa phòng mới nhớ ra, vội sập cửa lại nhưng không kịp.
- Định trốn đến bao giờ?
Lời vừa nói chân đã đứng chặn ngang cửa, không có vẻ gì là muốn động thủ cả. Cô bất cần gắt gỏng.
- Anh muốn gì, muốn trả thù sao?
Rồi nhảy tót lên giường ngồi giở Laptop ra hí hoáy, không thèm đếm xỉa đến anh chàng hàng xóm nữa. Gia Huy cũng chẳng lấy làm phật lòng, chỉ ngồi xuống bên cạnh cô khẽ nhắc.
- Em ngủ suốt cả buổi rồi, không định ăn cơm tối ư?
- Không cần anh quan tâm.
- Em muốn tự nấu hay anh mua giúp em.
Cô cau có, thật là phiền chết với cái lão hàng xóm bỗng dưng lắm chuyện này. Lương tâm hắn cắn rứt chăng.
- Cảm ơn, không cần, nhà tôi còn rất nhiều mỳ tôm, anh có muốn xin thì cứ nói.
- Mỳ tôm- giọng Gia Huy đầy châm chọc - Em định trở thành hoa khôi cá mắm sao?
- Kệ tôi.
- Em ghét anh?
Cô ngước mắt nhìn Gia Huy cũng chẳng nghĩ ra được lý do gì để ghét cái tên hàng xóm này ngoài việc cô luôn nghĩ việc Hương dứt áo ra đi có liên quan tới hắn.
- Nói cho anh biết anh có điểm nào khiến em ghét.
Anh ta cất giọng ôn nhu đến chết người làm cho cô hơi mất bình tĩnh. Thầm nghĩ có phải anh ta cũng làm như vậy với Hương và với những cô gái khác. Anh ta tưởng tưởng mình là ai chứ, cho rằng cô dễ sập bẫy lắm sao.
- Ưmm.. Tất cả mọi điểm.
- Em thật biết làm người khác đau lòng - Gia Huy bật cười nhìn cái vẻ trẻ con giận dỗi của cô lại hỏi - Em ghét anh vì nghĩ rằng anh khiến Hương rời đi? Sao lại im lặng. Nói cho anh nghe rốt cuộc em suy nghĩ như thế nào.
- Anh về đi. Em.. Em muốn nghỉ ngơi.
- Lại muốn chốn tránh.
Cô chưa bao giờ thấy con người Gia Huy nhiều mầu sắc như hôm nay. Vì trước đây cô không để ý hay là hôm nay anh ta quá khác lạ đây. Anh ta sẵn lòng nói chuyện vậy cô phải hỏi cho rõ anh ta nhìn nhận Hương ra sao.
- Hương rất mến anh?
- Anh biết - Giọng Gia Huy vẫn thản nhiên không chút lay động - Cũng như Hương yêu quý em vậy.
- Không giống nhau.
- Sao em dám khẳng định.
Cô cụt hứng không biết tiếp tục thế nào chỉ bặm môi nhìn hắn.
- Hương nhìn nhận mọi việc sâu sắc hơn e nhiều, em vẫn còn trẻ con.
Hắn nhìn vẻ mặt cô sầm sầm như bầu trời trước cơn giông chỉ khẽ nhếch môi.
- Hay em ghen?
Cô suýt thì phun cả ngụm nước trong miệng lên mặt hắn.
"Ghen"
Cô cười mà như mếu.
- Anh hay mơ vậy sao.
- Cuối cùng thì em cười rồi đấy. Nào, dậy thay đồ anh dẫn em đi ăn tối. Đừng lắc đầu vội. Em không muốn biết lúc chia tay Hương nói gì với anh sao. Về em ấy.
Cô tần ngần không muốn thỏa hiệp dễ dàng như vậy, nhưng bụng cô chẳng nể mặt chủ nhân cứ réo lên như nồi nước sôi. Dầu sao cũng được đi ăn miễn phí mà, hà tất phải làm khó mình như vậy. Vậy là cô chặc lưỡi gật gật đầu.
- Em thay bộ khác đi - Gia Huy lên tiếng khi thấy cô bước ra với bộ dáng họ nhà bò quần lơ áo lửng bụi bụi bặm bặm - Thay chiếc váy mầu thiên thanh ý, da em rất hợp mặc mầu đó.
Ý, tên hàng xóm của cô làm sao nhớ chính xác được y phục của cô vậy nhỉ. Bộ váy đó hắn mới nhìn thấy cô mặc có một lần lúc trước cùng Hương đi ăn cưới mà. Mà lúc đó chẳng qua hắn chỉ thoáng thấy cô lúc lướt qua cửa sổ phòng hắn thôi. Cô xịu mặt nhưng cũng quay vào thay váy rồi ngoan ngoãn lên Taxi cùng hắn.
Kể ra cũng lạ, trông hắn vốn dĩ cũng không phải là không có tiền vậy mà không có lấy một chiếc xe máy mà đi, đi làm toàn bắt xe Buýt, cứ ra ngoài lại phải gọi Taxi. Cô định bảo hắn lấy xe cô đi nhưng nhớ ra hình như hắn thậm chí còn không biết đi xe máy lại thôi (Đời nào cô lại hạ mình đèo hắn chứ).
Không ngờ hắn đưa cô vào hẳn một nhà hàng sang trọng tận giữa thành phố. Những nhân viên phục vụ ở đây đồng phục thì chỉnh tề thái độ hết sức niềm nở nhã nhặn. Một nhân viên nữ chào đón hai người từ ngoài cửa, rồi dẫn họ vào một bàn ăn nhỏ trên tầng hai, khá kín đáo bởi hàng trúc giả chặn giữa chỗ hai người ngồi và những bàn khác. Cô níu níu tay áo Gia Huy thẽ thọt.
- Đi đến quán nào thường thường ăn qua loa là được rồi mà.
- Em không thấy thoải mái à?
Cô gật gật.
- Sợ anh tốn kém thôi, anh hay đến đây sao?
- Cũng thi thoảng, lần sau anh sẽ đưa em đến chỗ khác được không?
- Lần sau em sẽ mời anh, đi đâu là tùy em nhé.
Hai người cười vui vẻ, quên đi nỗi ngượng ngập ban đầu. Bắt đầu gọi món và dùng bữa.
Hóa ra lúc đưa Hương ra bến xe thấy hai người thầm thì, trông mắt Hương ướt ướt cô cứ ngỡ họ có vấn đề. Bây giờ Gia Huy mới nói cho cô biết điều mà Hương lo nhất là về cô. Hương nhờ Gia Huy trông nom quan tâm cô.. Cái cô bạn này lại làm cô mất mặt thế, nhưng kể ra thì khóe mắt cô cũng muốn cay cay.
- Anh có thích Hương không?
Cô bất chợt hỏi làm Gia Huy hơi khựng lại. Trầm ngâm một lúc anh mới trả lời.
- Có.
- Vậy tại sao anh không giữ Hương lại.
- Tại sao, cô ấy quyết định như vậy vì điều ấy tốt cho cô ấy.
- Nhưng anh thích Hương mà.
Gia Huy cười vô tội.
- Em nghĩ sao vậy, thích không có nghĩa là yêu. Nếu anh yêu một người anh nhất định sẽ giữ người ấy lại bên mình.
- Vòng vo.. Tóm lại không thích là không thích - Cô lườm lườm nhìn anh - Anh có đối tượng rồi chứ gì?
Gia Huy cười cười nhìn cô gật đầu, đợi một hồi không thấy cô nói gì lại lên tiếng.
- Em không định hỏi anh đó là ai sao?
- Em hỏi làm gì, đó là việc riêng của anh cơ mà.
- Vậy sao em quan tâm anh có thích Hương không?
- Anh thật là rắc rối, đương nhiên vì Hương là bạn của em.
Cô vờ như chăm chú vào ăn, thực ra là đang liếc trộm Gia Huy. Bình thường cô sống hời hợt, hiếm khi quan tâm thật sự tới một cái gì. Vui buồn hay giận dữ đến rồi đi cô sẽ quên nhanh chóng như cơn gió thổi qua trên mặt hồ vậy. Tuy sống cùng đã mấy tháng nhưng cảm nhận về anh chàng hàng xóm trong cô rất mờ nhạt, không có gì khác ngoài những xã giao bình thường, những quan hệ chẳng có gì đáng nhớ. Nhưng đột nhiên trong giây phút này cô lại muốn nghĩ xem cái con người đang ngồi trước mặt mình kia nghĩ gì vậy. Anh ta rất hay mỉm cười với cô nhưng nụ cười của anh có cái gì lạnh lẽo ảm đạm, như những bông hoa nở bung hết mình đón trận gió cuối mùa để rồi thả mình tan tác trên mặt đất. Gương mặt điềm đạm thản nhiên kia là chân thực hay cũng chỉ là lớp vỏ bọc giả tạo. Đôi mắt nâu đen bằng phẳng như mặt nước hồ nhưng lại sâu thăm thẳm, thật khó dò khó đoán. Đôi lúc cô cũng bất chợt bị hút hồn vào cái chiều sâu đáng sợ ấy, rồi cô lại vùng vẫy thoát ra. Anh lúc nào cũng hoàn hảo, mà cô lại không tin vào sự hoàn hảo, nên cô thấy anh có vấn đề. Cô rất muốn biết thực ra tâm hồn anh có mầu gì, là đen hay là trắng.
- Nói cho em biết - Cô nhí nhảnh lên tiếng - Anh là người tốt hay xấu?
- Vậy em nói cho anh biết theo em người như thế nào được gọi là người tốt.
- Ừm.. thì là người thẳng thắn, trung thực, luôn giúp đỡ người khác.
- Một kẻ xấu cũng có thể vung tiền ra để giúp đỡ người khác hòng che mắt thiên hạ. Trong xã hội này thẳng thắn có phải là điều tốt. Bản thân em có phải lúc nào cũng trung thực không?
- Tất nhiên không có gì là tuyệt đối cả.
- Người tốt là người có nhiều điểm tốt hơn điểm xấu.
- Anh có vẻ ngoài rất hoàn hảo.
Gia Huy phá lên cười.
- Vẻ ngoài, từ này đã thể hiện suy nghĩ của em về anh rồi.. Vậy em có tin vẻ bề ngoài ấy không?
- Không tin.
- Đúng vậy, không nên tin, con người anh có rất nhiều điểm xấu.
Cô cũng cười.
- Ý anh là anh không phải người tốt.
- Tùy em suy nghĩ thôi.
- Em sẽ nghĩ theo chiều hướng tiêu cực đấy, người xấu ạ.
Cô làm vẻ sợ hãi với anh, bộ dáng run rẩy làm cả hai cùng bật cười. Cô cảm thấy trong lòng nhẹ bâng, giống như chưa từng có gánh nặng. Cả hai dường như quên đi những uẩn khuất trong lòng mà nở nụ cười trong sáng như trẻ thơ. Lúc này cô mới nhận ra Gia Huy cười thật đẹp, cô vì nụ cười ấy mà bất chợt sững sờ. Vội đặt tay lên ngực để giữ không cho trái tim lồng lên, cảm thấy bứt rứt khó tả. Cô lại nhớ đến anh, thế này có phải là đang có lỗi với anh không, lại để cho trái tim loạn nhịp vì một người con trai khác. Mà có lẽ điều đó cũng chẳng còn quan trọng, nghe nói anh đã có bạn gái và hai gia đình đã đến chạm ngõ. Bạn gái của anh làm cùng nghành với anh và là con gái của một vị lãnh đạo cốt cán trong nghành. Anh có vui không nếu lấy cô ta? Cô không biết và cũng không còn muốn biết nữa, chỉ cảm thấy lòng trống trải hụt hẫng. Hi vọng cũng không còn, cô cảm thấy cuộc sống chông chênh chới với, vậy mà người bạn duy nhất là Hương lại rời khỏi cô vào lúc này.
Lúc về Gia Huy mua cho cô cả một cây kẹo bông to đùng, cô cảm động liếm láp cây kẹo bông làm những hạt đường dính đầy mặt.
- Trông em giống một chú mèo khoang.
Anh vừa trộm lau vết đường trên mặt cô vừa trêu chọc.
- Nếu không ăn nhanh gặp gió sẽ bị ướt đấy, có cần anh giải quyết hộ không?
Nghĩ đến phải chia sẻ cây kẹo bông, cô định từ chối nhưng chưa kịp dứt lời tay đã bị kéo lại.. Cây kẹo bông bị lõm một miếng to. Cô tiếc ngẩn tiếc ngơ nhìn vết lõm rồi nhìn gương mặt Gia Huy đầy thõa mãn, môi anh cũng dính đầy những hạt đường li ti. Cô quyết định đi cách xa tên hàng xóm tham ăn này một chút kẻo cây kẹo bông lại bị hắn ta xơi thêm một miếng nữa. Thấy cô lăm lăm giữ cây kẹo bông xa mình Gia Huy tỏ vẻ rất rất bất mãn. Nhưng ngoài cách túm cô lại mà cướp ra thì chẳng còn cách nào mà lại gần được cây kẹo bông của cô.
- Nếu anh thích ăn sao lúc nãy không mua một cây cho mình chứ!
Cô cau mày lườm anh chất vấn.
- Thì không nghĩ là đồ trẻ con này lại ngon thế.
Không thèm quan tâm, cô lại tiếp tục liếm láp cây kẹo bông của mình, không quên trêu tức anh chàng hàng xóm đang thèm chảy dãi ra. Vừa về đến nơi lại thấy cậu bạn đồng nghiệp tên Trung đang nhăn nhó đứng đợi trước cổng.
- Ông đến đây có việc gì vậy?
Cô giả ngốc hỏi han. Bụng biết tỏng cậu bạn nghe tin Hương không ở đây nữa nên mò tới. Cả ngày đi làm bị cậu ta đeo bám mệt chết giờ lại còn tới đây quấy rầy. Ngày trước có Bà la sát Hương chặn ở cửa đánh đuổi cậu ta chạy mất dép, giờ thì cô thê thảm rồi. Với sức đeo bám còn hơn keo con voi cô chắc sẽ được xuống âm tào địa phủ sớm mấy năm quá.
- Thấy bảo hôm nay Hương về Trung sợ An buồn nên đến chơi - Miệng trả lời mắt thì dán chặt vào Gia Huy chẳng lấy gì làm thiện cảm - Đây là..
- Ừ.. Giới thiệu với Trung đây là Gia Huy, anh ấy là hàng xóm của mình.
- Vậy à - Cậu bạn cất giọng hớn hở - Chào anh.
Gia Huy thu lại vẻ mặt tươi cười, anh lãnh đạm gật đầu đáp lại rồi xoay người mở cửa vào phòng cũng không nói lời nào. Suốt buổi tối còn lại cô vừa chát với Hương vừa nghe anh chàng Trung lải nhải những chuyện vô nghĩa nhất trên đời này. Nghe cô than thở về anh chàng đồng nghiệp, Hương chỉ bảo.
- Cho hắn một trận.
- Thế thì dã man quá.
- Muốn giữ hình tượng tiểu thư thì bà chết sớm đi.
- Nếu vậy đêm nào tôi cũng đến thì thầm bên gối bà.
- Chúa ơi, tha cho con!
Đối với anh chàng hàng xóm thì cô nàng vẫn một mực khen ngợi, còn khẳng định anh ta sẽ là quý nhân của cô nữa chứ. Còn dặn dò nào là người tốt khó gặp, gặp rồi phải giữ.. vân vân và mây mây. Cứ như một triết lý gia về
tình yêu vậy. Mà nói như vậy không phải Hương hiểu lầm rằng cô cùng Gia Huy có tình ý đó chứ.
- An vẫn nghe mình nói đấy chứ?
Cô rời mắt khỏi màn hình máy tính nhìn anh bạn da dày.
- Có nghe, nghe bằng nửa tai. Sao vậy, mặt ông đen gần bằng đít nồi nhà tôi rồi đấy.
- Rõ là An không để lời nào Trung nói vào đầu.
- Xin lỗi hôm nay tôi hơi mệt, vậy vừa rồi ông nói gì nhỉ?
Cô cố làm ra vẻ sẵn sàng lắng nghe nhưng cái miệng thì vô duyên ngáp một cái.
Đến nước này thì cậu bạn mặt còn đen hơn Bao Công, thế là bao nhiêu ngôn từ hoa mỹ cậu mất cả buổi lên mạng tìm chả vào đầu cô được tý nào, đúng là công toi. Nghe cậu bạn cáo từ ra về cô hớn hở ra tiễn (Tiện thể khóa cổng ý mà). Quay vào đã thấy Gia Huy đứng trước cửa phòng, trên mặt không rõ là thái độ gì.
- Em tưởng anh đi ngủ rồi.
Cô nặn ra nụ cười định lách qua nhưng có vẻ như Gia Huy không hề có ý tránh. Lâu sau mới quay người đi, như vô tình bàn tay trượt qua mái tóc đang xõa xuống bờ vai nhỏ bé của cô. Tiếng nói như tiếng gió thoảng qua: "Ngủ ngon".
Cô giật mình ngước lại, không biết mình có nghe nhầm không.