Bangkok, Thai Lan 2002
Sân bay Bangkok, một cậu bé bảy tuổi dắt theo một cậu bé năm tuổi đang tỏ thái độ khó chịu với anh trai mình. Jung Kook thật sự không muốn đi chuyến đi này, cậu bé còn nhiều bạn bè ở Hàn Quốc, đến nơi xa lạ này cậu thật sự không hứng thú nhưng vì công việc làm ăn của gia đình mà cậu phải theo bố mẹ sang Thái Lan. Việc xây dựng và ổn định kinh doanh của ba mẹ có lẽ phải mất vài tháng. Jung Hyun quay lại nói với em trai:
"Rồi em sẽ thích nơi đây, chúng ta có thể ngắm voi và ăn đồ ăn ngon."
Cậu vẫn lạnh lùng:
"Chúng ta về khách sạn nhanh đi, con muốn nghỉ ngơi."
Mẹ Jeon chỉ biết cười trừ với cậu con trai cụ non của mình. Bà thầm nghĩ tính tình hai anh em thật sự là quá khác nhau rồi. Jung Hyun vui vẻ hoạt bát hòa đồng người gặp người yêu, còn Jung Kook lạnh lùng vô cảm trưởng thành hơn so với tuổi. Bà thật lo ngại về đứa con này.
Lần này sang Thái Lan, vợ chồng bà ngoài việc ổn định công việc kinh doanh còn muốn gặp lại người bạn cũ. Gia đình nhà Marcos. Đã năm năm trôi qua họ chưa gặp lại nhau. Vì công việc kinh doanh họ khó có thể gặp nhau nhưng vẫn giữ liên lạc thường xuyên. Mẹ Jeon muốn nhanh chóng gặp mặt để được nhìn thấy cô con gái đáng yêu của mẹ Marcos. Cô bé bây giờ cũng chạc tuổi Kookie nhà bà.
Trong biệt thự rộng lớn được bao quanh bởi khu vườn hoa hồng đầy màu sắc. Một bé gái mập mạp đáng yêu đang ngồi ăn bánh và xem hoạt hình. Cô bé ngạc nhiên vì mọi người đang rất bận rộn chuẩn bị đủ thứ như chuẩn bị cho một bữa tiệc nào đó. Bà vú đến bên cạnh cô bé nhẹ thưa:
"Cô chủ đến lúc phải thay lễ phục rồi."
Bỏ chiếc bánh đang cầm trên tay xuống, cô bé ngạc nhiên hỏi:
"Tại sao con phải thay lễ phục hả vú."
Mẹ Marcos nhẹ nhàng đến bên cạnh xoa đầu cô bé:
"Chúng ta sắp có khách quý đến nhé, Liz ngoan nên lầu thay đồ đi con."
Cô bé vâng lời theo bà Vú lên lầu. Liz thích nhất là ăn, món ăn ba Marcos làm vô cùng ngon vì vậy mà Liz có mập mạp hơn những đứa trẻ cùng trang lứa. Thân hình mật mạp gương mặt bầu bĩnh nụ cười luôn trên môi càng khiến Liz trở nên đáng yêu hơn. Ai cũng thích nựng má cô, mũm mĩm mềm mềm.
Chuông cửa vang lên, mẹ Marcos nhiệt tình ra tiếp. Hai bà mẹ lâu ngày mới gặp lại nhau, ôm nhau mừng rớt nước mắt. Jung Kook với đôi mắt to tròn đầy vẻ ngạc nhiên không phải chúng ta đến khách sạn sao, cậu bé thật sự muốn nghỉ ngơi. Ba Jeon cũng tay bắt mặt mừng với ông bạn Marcos, mà quên đi sự ngỡ ngàng của hai cậu con trai.
"Chúng thật sự đẹp trai nha, con là Hyunie và Kookie phải không? Rất vui được gặp các con. Nào chúng ta vào nhà thôi." - Mẹ Marcos nói.
"Này mẹ Marcos, Liz đâu, tôi muốn gặp con bé." - Mẹ Jeon mừng rỡ nói.
Jung Kook cũng vào theo, cậu đưa mắt đánh giá ngôi nhà cũng ngang ngửa với nhà cậu ở Hàn. Kiến trúc mang đậm phong cách hoàng gia. Đột nhiên ánh mắt cậu bé dừng lại trên cầu thang, một cô bé mập mạp như nàng công chúa trong bộ váy hồng đáng yêu, nụ cười rạng rỡ như nắng mai, Jung Kook đã bị đánh gục bởi nụ cười ấy. Cậu bé chợt nhíu mày, mẹ Jeon che mất tầm nhìn của cậu. Lúc này cô bé đó đang yên vị trong lòng mẹ cậu. Cậu không hiểu sao luôn muốn nhìn cô bé đó thật lâu, muốn thấy nụ cười của cô, muốn nựng đôi má mập mạp của cô. Cậu không biết rằng ngay từ cái nhìn đầu tiên cậu đã thích cô bé đó.
Mẹ Jeon gọi hai cậu con trai qua nói với Liz:
"Liz, đây là anh Jung Hyun và đây là Jung Kook hai đứa bằng tuổi, con hãy làm bạn với thằng bé nhé."
Lisa nở nụ cười tươi mở miệng nói:
"Em là Lisa, em chào anh Jung Hyun, chào bạn Jung Kook chúng ta làm bạn nhé. Mọi người có thể gọi em là Liz".
Cô bé chìa bàn tay mũm mĩm về phía cậu, trái
ngược với sự nồng nhiệt và cởi mở của anh trai, cậu lạnh lùng quay mặt đi. Cô bé thất vọng buồn thiu. Mẹ Jeon cốc đầu con trai, thằng nhóc lạnh lùng này Liz cởi mở đáng yêu chủ động như vậy mà thằng nhóc lại giở bộ mặt khó ưa.
Có lẽ vì bệnh dị ứng mà cậu không muốn bắt tay với Liz bà cũng có thể hiểu được phần nào. Việc phát hiện ra chứng bệnh này là khi thằng bé được ba tuổi bắt đầu đến nhà trẻ, khi bà nhận được cuộc gọi thứ ba trong một ngày của giáo viên chủ nhiệm báo rằng con bà đang nằm viện. Khi biết nguyên nhân bà thật sự cũng rất sốc, nhưng bà cũng là phụ nữ. Bác sĩ giải thích có thể bà là mẹ cậu bé nên cậu bé không bị dị ứng với bà. Tại sao thằng bé lại vào viện ư vì thằng nhóc ấy bị các cô bé cưỡng hôn, sau đó thì người nổi mẩn và khó thở, bác sĩ phán đoán rằng có thể con bà bị dị ứng với các bé gái. Trong lòng mẹ Jeon thở dài, rồi sau này con bà còn phải lấy vợ sinh con.
Cô có vẻ buồn nhưng cô bé cũng quên rất nhanh, lại hoạt bát vui vẻ nhưng nghiễm nhiên không thèm để ý đến cậu một lần nào nữa. Anh Hyunie có vẻ rất thích cô bé.
Bữa tối vui vẻ nhanh chóng qua đi, ngày hôm nay chơi rất mệt cô đã thiếp đi lúc nào không hay. Khuôn mặt lúc ngủ của cô giống như thiên thần vậy, đáng yêu mập mạp. Cậu nhìn khuôn mặt đó mãi mà không biết rằng mẹ Jeon đang cười cậu. Thích con gái nhà người ta vậy mà vẫn còn ra vẻ lạnh lùng với cô bé. Mẹ Jeon cười nham hiểm nên tiếng trêu con trai:
"Kookie nhìn gì mà chăm chú vậy con."
Cậu quay ra ném cho mẹ Jeon một ánh nhìn không thể lạnh lùng hơn:
"Con mệt rồi muốn đi nghỉ ngơi."
"Bà đã sinh ra một yêu nghiệt mà" -mẹ Jeon thầm cảm thán trong lòng.
Sáng hôm sau, cậu bị đánh thức bởi giọng hát vui vẻ của ai đó. Tiến đến bên cửa sổ nhìn xuống sân sau, bóng dáng một cô bé mập mạp đang chơi đùa với chú cún của mình. Vừa hát vùa vuốt ve chú cún. Mặc dù không hiểu lời bài hát mà Liz hát là gì vì cô bé hát bằng tiếng Thái. Bình thường, mọi người đều giao tiếp bằng tiếng Anh. Jung Kook không có sự ghét bỏ đối với cô, ngược lại cậu rất thích nhìn dáng vẻ lúc cô cười. Cứ miên man ngắm nhìn cô bé đó, bất chợt Liz ngước mắt lên, môi cười rạng rỡ vẫy tay chào cậu. Đổi lại cậu lại lạnh lùng quay mặt đi. Liz buồn thiu, cô bé nghĩ Jung Kook không thích mình lủi thủi bế chú chó trở về phòng.
Jung Kook không hiểu sao cậu không thể đối mặt với cô bé đó. Chỉ cố tỏ ra bộ mặt lạnh lùng đối với cô. Trái ngược hoàn toàn với anh Hyunie, cậu không thể chơi đùa với cô như vậy. Vào một buổi chiều khi đang đi dạo ngoài vườn cây, cậu chợt nghe thấy tiếng khóc nhè nhẹ, tiến lại gần thì cậu bé thấy cô đang ngồi ôm mặt khóc, mạnh dạng tiến lên Jung Kook lạnh lùng hỏi:
"Sao lại khóc?"
Ngước đôi mắt còn mọng nước mắt, cô nấc nhẹ trả lời:
"Tớ bị ngã."
Lúc này cậu bé mới để ý chân cô bé chảy máu. Không suy nghĩ gì cậu đưa lưng lại phía cô bé. Cô ngạc nhiên hỏi:
"Cậu làm gì vậy?"
Cậu nhẹ giọng nói:
"Cậu lên lưng tớ cõng."
Liz ngơ ngác, ngạc nghiên không phải Jung Kook không thích cô sao.
"Nhanh lên" - Jung Kook gấp gáp nói. Cô nhè nhẹ di chuyển lên lưng cậu. Cô bé cười rạng rỡ nói câu cảm ơn.
"Còn đau không?" - Cậu quan tâm hỏi.
Cô vui vẻ trả lời:
"Tớ không còn đau nhiều nữa."
Cô ngập ngừng một lúc định hỏi rằng có phải cậu không thích cô không nhưng chưa kịp mở miệng mẹ Jeon và mẹ Marcos hối hải chạy lại.
"Liz, sao vậy con?" - hai mẹ đồng thanh hỏi.
Nhanh chóng bế cô vào lòng, mẹ Jeon nói:
"Chân Liz bị chảy máu rồi mau băng bó vết thương."
Mẹ Marcos nhanh chóng bế Liz vào nhà. Cậu cũng chạy theo nhưng đã bị mẹ Jeon giữ lại:
"Con không sao chứ? Bệnh dị ứng của con?" - Mẹ Jeon nhìn khắp người cậu ngạc nhiên hỏi.
Con bà vẫn bình thường và không có dấu hiệu của bệnh dị ứng. Cậu giờ cũng mới để ý, cậu không sợ tiếp xúc với cô, trái lại khi nhìn thấy cô khóc cậu cũng cảm thấy đau lòng, muốn an ủi cô. Cõ lẽ, cô là ngoại lệ đặc biệt. Bước nhanh vào nhà, cậu lại thấy một dáng vẻ khác của Liz, Cô bé cố chịu đau, ôm chặt lấy mẹ nhưng không còn khóc nữa. Khác hoàn toàn với dáng vẻ ban nãy của cô. Có lẽ, cô không muốn làm bố mẹ phải lo lắng cho mình.
Buổi tối, cô đến gõ cửa phòng cậu, trên tay cầm theo món bánh yêu thích của mình, cô muốn cảm ơn cậu vì đã cõng cô. Cậu sững người khi thấy cô đứng trước cửa phòng mình. Nhanh chóng đỡ bánh giúp Liz, cậu thắc mắc hỏi:
"Chân đau sao cậu còn qua đây?
Cậu không thể nào vượt qua mị lực của nụ cười ấy bối rối quay đầu.
" Tớ muốn tặng bánh cho cậu để cảm ơn đã giúp tớ chiều nay "- cô đáp.
Nhưng cô không biết rằng không phải ai cũng như cô cũng thích đồ ngọt. Cậu từ nhỏ vốn đã ghét đồ ngọt.
" Nhưng tôi ghét đồ ngọt "- cậu đáp lại cô.
Nụ cười trên môi tắt lịm, mắt dưng dưng, nước mắt chỉ trực chào, cô chăm chăm nhìn xuống đất. Thấy vậy cậu luống cuống an ủi:
" Cậu có thể tặng tôi cái khác, cũng không cần phải cảm thấy có lỗi. "
Cô ngước mắt mừng rỡ:
" Được, vậy mình về phòng nhé, tạm biệt, chúc cậu ngủ ngon. "
Cậu thầm đánh giá, vừa khóc mà có thể cười ngay được, cô ngốc này cũng rất đáng yêu, khéo miệng từ bao giờ đã căng lên. Chứng kiến dáng vẻ ngốc nghếch của em trai, Hyunie tiến lên trêu trọc:
" Thích Liz rồi sao?
Cậu nhanh chóng vào phòng bỏ mặc anh trai với nụ cười nham hiểm.