Admin

Nothing to lose.. your love to win..
23,470 ❤︎ Bài viết: 3750 Tìm chủ đề
5153 245
Em ơi Hà Nội phố là tập trường ca của nhà thơ Phan Vũ, sáng tác năm 1972, khi Hà Nội đang ở trong giai đoạn căng thẳng nhất của chiến tranh, bị máy bay Mỹ leo thang đánh phá. Bài thơ gồm 443 câu, chia làm 21 đoạn. Nhà thơ viết về những ngày máy bay B52 Mỹ ném bom bắn phá Hà Nội, nhà ông ở phố Hàng Bún, gần nhà máy điện Yên Phụ. Đây cũng là bài thơ duy nhất về Hà Nội của nhà thơ Phan Vũ, mặc dù ông sáng tác rất nhiều.

Thập niên 80, một lần, ba người con của Hà Nội là nhạc sĩ Phú Quang, nhà thơ Phan Vũ và nhạc sĩ Trần Tiến gặp nhau tại một sân khấu tại quận 3, TP Hồ Chí Minh. Nhà thơ Phan Vũ cao hứng đọc "Em ơi Hà Nội phố" cho nhạc sĩ Phú Quang nghe.

Từ những giây phút đầu tiên nghe nhà thơ đọc, nhạc sĩ Phú Quang đã tìm thấy những cảm xúc chung, từ trái tim của một người con Hà Nội xa quê. Và ông đã nói với nhà thơ Phan Vũ là sẽ phổ nhạc cho bài thơ này, theo cách của mình. 21 câu thơ tiêu biểu nhất, đậm nét Hà Nội, có thể vẽ ra cho bất cứ ai hình dung về Hà Nội, đã được nhạc sĩ lựa chọn. Và thế là "Em ơi Hà Nội phố" ra đời. Bài hát của nhạc sĩ Phú Quang trích 21 câu, nhưng toát lên toàn bộ cảm xúc, tình cảm, nỗi nhớ, sự hoài niệm về Hà Nội những tháng năm xưa.

B57Yp2d.jpg


Em ơi, Hà Nội phố là một trong những ca khúc có thể nói là hay nhất về Hà Nội. Giai điệu sâu lắng, mênh mông kết hợp với ca từ lãng mạn của nó đã làm say đắm biết bao người nghe, dẫu người nghe ấy có thể chưa một lần đặt chân tới miền đất linh diệu này của đất nước. Nhạc sĩ Phú Quang đã làm bài thơ sống mãi khi thổi hồn nhạc cho thơ. Một Hà Nội lung linh, đẹp tái tê như tranh Bùi Xuân Phái, với gam màu xám xanh, lặng lẽ, với những phố xá đặc trưng thời chiến tranh: căn nhà đổ, phố mồ côi vẫn vang vọng tiếng dương cầm, vẫn thoang thoảng mùi hoàng lan, mùi hoa sữa.

ixRVtGu.jpg


Ca khúc "Em ơi Hà Nội phố" được rất nhiều ca sĩ thể hiện thành công, nhưng phải nghe Băng Kiều hát mới thấy xúc động. Dương như sự nhớ thương về miền đất linh thiêng cũ làm giọng hát anh trở nên đầy cảm xúc và bay bổng, như hồn người phiêu dạt đang tìm lại chốn quê nhà. Sự kết hợp của ba người con Hà Nội: nhà thơ Phan Vũ, nhạc sĩ Phú Quang & ca sĩ Bằng Kiều đã cho ra 1 nhạc phẩm tuyệt vời trường tồn với thời gian.

Người nghệ sĩ lang thang hoài trên phố..

Bỗng thấy mình chẳng nhớ nổi một con đường..


Mời các bạn cùng lắng nghe:


Lời bài hát​


Tôi sinh ra và lớn lên ở một con phố nhỏ phía sau ga Hàng Cỏ - phố Ngô Sĩ Liên. Hồi bé, cứ mùa hè về là tôi với lũ bạn bè cùng phố rủ nhau trèo lên những cây bàng xanh rợp lá chạy dọc theo con phố để tìm những quả bàng chín vàng rồi chia nhau ăn. Ngày đó, Hà Nội vẫn còn tàu điện leng keng. Nghỉ hè là ngày nào tôi cũng đi bộ từ nhà ra cửa Nam để đi tàu điện lên Bờ Hồ - tức là Hồ Gươm - rồi lại đi ngược về chỉ vì thích đi tàu điện.

Sau này mãi tới năm 18 tuổi, tôi mới bắt đầu vào học trường Nhạc viện, bắt đầu có bạn gái. Lúc đó tôi mới cảm nhận được mùi thơm của hoa sữa trên đường Nguyễn Du, mới thấy vẻ đẹp cuối thu của Hà Nội khi lá cây bàng chuyển thành màu đỏ, mới biết hết vẻ đẹp của Hồ Tây mỗi khi chiều xuống. Những điều đó luôn khắc sâu trong tim tôi và là hành trang tôi mang theo trong suốt cuộc đời này..

Em ơi, Hà Nội phố..

Ta còn em mùi hoàng lan..

Ta còn em mùi hoa sữa..

Con đường vắng rì rào cơn mưa nhỏ..

Ai đã chờ ai, tóc xõa vai người..

Ta còn em cây bàng mồ côi mùa đông..

Ta còn em góc phố mồ côi mùa đông..

Mảnh trăng mồ côi mùa đông..

Mùa đông năm ấy..

Tiếng dương cầm trong căn nhà đổ..

Tan lễ chùa, sao còn vọng tiếng chuông ngân..

Ta còn em, một màu xanh thời gian..

Một chiều phai tóc em bay..

Chợt nhòa, chợt hiện..

Người nghệ sĩ lang thang hoài trên phố..

Bỗng thấy mình chẳng nhớ nổi một con đường..

Ta còn em, hàng phố cũ rêu phong..

Và từng mái ngói cô liêu..

Nao nao kỉ niệm..

Chiều hồ Tây lao xao hoài con sóng..

Chợt hoàng hôn về từ bao giờ..

Em ơi, Hà Nội phố..

Ta còn em mùi hoàng lan..

Ta còn em mùi hoa sữa..

Con đường vắng rì rào cơn mưa nhỏ..

Ai đã chờ ai, tóc xõa vai người..
 
Chỉnh sửa cuối:
1,580 ❤︎ Bài viết: 1462 Tìm chủ đề

Bản live tại Paris by Night​



Lyrics​


Tôi sinh ra và lớn lên ở một con phố nhỏ phía sau ga Hàng Cỏ - phố Ngô Sĩ Liên.

I was born and grew up on a small street behind Hàng Cỏ Station - Ngô Sĩ Liên Street.

我出生并成长在河内火车站后面的一条小街--吴士连街.


Hồi bé, cứ mùa hè về là tôi với lũ bạn bè cùng phố rủ nhau trèo lên những cây bàng xanh rợp lá chạy dọc theo con phố để tìm những quả bàng chín vàng rồi chia nhau ăn.

When I was a child, every summer my friends and I would climb the lush green almond trees lining the street to look for ripe yellow fruits and share them together.

小时候, 每到夏天, 我和街坊伙伴们就会爬上街道两旁枝叶繁茂的枫香树, 寻找成熟金黄的果实一起分享.


Ngày đó, Hà Nội vẫn còn tàu điện leng keng.

Back then, Hanoi still had its clanging electric trams.

那时的河内, 还有叮当作响的有轨电车.


Nghỉ hè là ngày nào tôi cũng đi bộ từ nhà ra cửa Nam để đi tàu điện lên Bờ Hồ - tức là Hồ Gươm - rồi lại đi ngược về chỉ vì thích đi tàu điện.

During summer breaks, I walked every day from home to Cửa Nam to take the tram to Bờ Hồ - Hoàn Kiếm Lake - then rode it back, simply because I loved riding the tram.

每到暑假, 我每天从家走到南门, 搭电车去湖边--也就是还剑湖--再原路返回, 只因为我喜欢坐电车.


Sau này mãi tới năm 18 tuổi, tôi mới bắt đầu vào học trường Nhạc viện, bắt đầu có bạn gái.

It wasn't until I was eighteen that I entered the Conservatory and had my first girlfriend.

直到十八岁那年, 我才进入音乐学院学习, 也才开始有了女朋友.


Lúc đó tôi mới cảm nhận được mùi thơm của hoa sữa trên đường Nguyễn Du, mới thấy vẻ đẹp cuối thu của Hà Nội khi lá cây bàng chuyển thành màu đỏ, mới biết hết vẻ đẹp của Hồ Tây mỗi khi chiều xuống.

Only then did I notice the fragrance of milk flowers on Nguyễn Du Street, the late-autumn beauty of Hanoi when almond leaves turned red, and the full charm of West Lake at dusk.

直到那时, 我才感受到阮攸街上夜来香的芬芳, 才看见河内深秋时枫香叶转红的美景, 才真正懂得西湖黄昏时的迷人之处.


Những điều đó luôn khắc sâu trong tim tôi và là hành trang tôi mang theo trong suốt cuộc đời này..

All of that is deeply etched in my heart, becoming the baggage I carry throughout my life.

这一切都深深刻在我心中, 成为我一生随身携带的行囊.


Em ơi, Hà Nội phố..

Oh my dear, Hanoi streets..

哦, 我的爱人啊, 河内的街道..


Ta còn em mùi hoàng lan..

I still have you, the scent of ylang-ylang..

我依然拥有你, 白兰花的香气..


Ta còn em mùi hoa sữa..

I still have you, the fragrance of milk flowers..

我依然拥有你, 夜来香的芬芳..


Con đường vắng rì rào cơn mưa nhỏ..

The empty street whispers under a light rain..

空荡的街道, 在细雨中低声呢喃..


Ai đã chờ ai, tóc xõa vai người..

Who waited for whom, hair softly falling on the shoulders..

是谁在等谁, 长发披散在肩头..


Ta còn em cây bàng mồ côi mùa đông..

I still have you, the lonely almond tree in winter..

我依然拥有你, 冬日里孤单的枫香树..


Ta còn em góc phố mồ côi mùa đông..

I still have you, the lonely street corner in winter..

我依然拥有你, 冬天里孤独的街角..


Mảnh trăng mồ côi mùa đông..

A lonely piece of moon in winter..

冬夜里孤独的一弯月..


Mùa đông năm ấy..

That winter..

那一年的冬天..


Tiếng dương cầm trong căn nhà đổ..

Piano notes echoing in a ruined house..

倒塌的房子里传来钢琴声..


Tan lễ chùa, sao còn vọng tiếng chuông ngân..

After the temple ceremony ends, why do the bells still echo?

法事已散, 为何钟声仍在回荡?


Ta còn em, một màu xanh thời gian..

I still have you, a shade of green through time..

我依然拥有你, 时间里的那一抹青绿..


Một chiều phai tóc em bay..

One fading afternoon, your hair fluttered..

一个褪色的午后, 你的发丝随风飞扬..


Chợt nhòa, chợt hiện..

Suddenly blurred, suddenly clear..

忽而模糊, 忽而清晰..


Người nghệ sĩ lang thang hoài trên phố..

The artist wandering endlessly through the streets..

那位艺术家在街头不停流浪..


Bỗng thấy mình chẳng nhớ nổi một con đường..

Suddenly realizing he can't remember a single street..

忽然发现自己连一条路都记不清了..


Ta còn em, hàng phố cũ rêu phong..

I still have you, old moss-covered streets..

我依然拥有你, 长满青苔的老街..


Và từng mái ngói cô liêu..

And each solitary rooftop..

还有一片片孤寂的屋瓦..


Nao nao kỉ niệm..

Nostalgia gently stirs..

记忆微微荡漾..


Chiều hồ Tây lao xao hoài con sóng..

West Lake afternoons, waves murmuring endlessly..

西湖的傍晚, 波浪轻声喧哗..


Chợt hoàng hôn về từ bao giờ..

Suddenly, dusk arrives without notice..

不知何时, 黄昏悄然降临..


Em ơi, Hà Nội phố..

Oh my dear, Hanoi streets..

哦, 我的爱人啊, 河内的街道..


Ta còn em mùi hoàng lan..

I still have you, the scent of ylang-ylang..

我依然拥有你, 白兰花的香气..


Ta còn em mùi hoa sữa..

I still have you, the fragrance of milk flowers..

我依然拥有你, 夜来香的芬芳..


Con đường vắng rì rào cơn mưa nhỏ..

The empty street whispers under a gentle rain..

空荡的街道, 在细雨中低声呢喃..


Ai đã chờ ai, tóc xõa vai người..

Who waited for whom, hair falling softly on the shoulders..

是谁在等谁, 长发轻垂在肩头..
 

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back