Bạn được Mắt Bão 9X mời tham gia diễn đàn viết bài kiếm tiền VNO, bấm vào đây để đăng ký.
8 ❤︎ Bài viết: 0 Tìm chủ đề
292 1
55396976495_688ae9cc7b_o.png



Tác giả: Hiếu Chủ Nhật (lawdowpham264).

Thể Loại: Tiên Hiệp.

Tóm Tắt:

Sinh ra từ những "sự cố ngoài ý muốn" của cả tiên giới lẫn phàm trần, Tôn Quyết từ nhỏ đã mang một số phận đ ặc biệt cùng sự trầm mặc, nhạy bén khác lạ ẩn sâu trong cơ thể.

Sớm nếm trải sự lật mặt tàn nhẫn của giới quý tộc họ hàng và cảnh người mẹ phàm nhân phải làm nghề mổ lợn kiếm sống, hắn nuôi dưỡng một ngọn lửa căm ghét sâu sắc những kẻ sống trong giàu sang mà xem mạng người như cỏ rác.

Bước chân vào tiên môn với tư chất nghịch thiên, hắn sở hữu làn da trắng phong độ cùng một pháp bảo quỷ dị khiến vô số bóng hồng, thánh nữ phải đổ gục, nhưng điều đó chỉ khiến hắn càng thêm coi khinh sắc đẹp bề ngoài.

Giữa lúc đạo tâm chao đảo bởi những kiếp nạn tình cảm triền miên quấy phá, Tôn Quyết bàng hoàng phát hiện ra kẻ liên tục bóp méo thiên cơ, phái sát thủ xuống hạ giới tuyệt diệt mình lại chính là người mẹ tiên mẫu cao cao tại thượng từ tiền kiếp.

Đi qua bể khổ nhục dục để nhìn thấu bản chất dễ bị điều khiển của chúng sinh, hắn quyết định nghịch thiên phi thăng, đơn độc bước vào cuộc đối đầu định mệnh với huyết thống vương quyền nhằm chấm dứt vòng lặp oán oán tương báo.

Mang theo triết lý xuyên suốt "sinh ra từ niệm dục thì chết đi cũng là niệm dục", liệu đỉnh cao vạn vạn năm tiên đạo có phải là bến đỗ cuối cùng, hay một cái kết man mác buồn nơi hồng trần tịch mịch mới thực sự mang lại sự giải thoát cho một kiếp độc hành?

Mời quý độc giả song hành cùng Tôn Quyết qua các chương truyện phía bên dưới đây.

Mọi nhận xét xin được nhận tại Tường nhà.
 
Chỉnh sửa cuối:
8 ❤︎ Bài viết: 0 Tìm chủ đề

Chương 1: Tôn Quyết


Mùi máu tanh tưởi quẩn quanh không dứt trong con hẻm lầy lội ở khu ổ chuột phía Tây thành.

"Phập! Phập!"

Tiếng dao xẻ thịt nện xuống thớt gỗ vang lên đều đặn, khô khốc. Giữa khoảng sân nhớp nháp nước bẩn và ruồi nhặng, Tôn Quyết ngồi im lìm trên một chiếc ghế đẩu bằng tre đã gãy một chân. Một đứa trẻ mới chừng năm, sáu tuổi, gầy gò, lọt thỏm trong bộ quần áo vải thô chắp vá, nhưng đôi mắt đen láy của nó lại tĩnh mịch và sâu thẳm đến mức khiến người ta phải rùng mình.

Đôi mắt ấy đang dán chặt vào người phụ nữ trước sạp thịt. Đó là mẹ hắn.

Bà đang mặc một chiếc tạp dề bám đầy mỡ nhờn và những vệt máu lợn đã khô lại thành từng mảng đen kịt. Đôi bàn tay gầy guộc, trắng trẻo vốn dĩ chỉ nên dùng để thêu thùa may vá, nay lại đang gồng lên nổi đầy gân xanh để chặt đứt những khúc xương súc sinh cứng ngắc. Mồ hôi ướt đẫm trán bà, bết vào những lọn tóc tơi tả, nhưng bà không có thời gian để lau. Bà phải bán cho xong chỗ thịt này để đổi lấy vài đồng bạc lẻng xẻng vứt trên bàn.

Nhưng thứ dơ bẩn nhất ở khu chợ này không phải là tiết lợn hay mỡ thừa, mà là những ánh mắt và cái miệng của đám người xung quanh.

"Nhìn kìa, cái dáng vẻ chặt thịt cũng ra dáng phết nhỉ? Nghe nói trước kia làm phu nhân trong phủ lớn cơ mà, ăn sung mặc sướng, giờ thì xem.. Chẳng khác gì con chó cái rớt xuống cống."

Một mụ đàn bà béo ục ịch đứng cách đó không xa, vừa cắn hạt dưa vừa nhổ vỏ phì phì xuống đất, lớn tiếng bĩu môi.

"Phu nhân cái nỗi gì? Chỉ là thứ vợ lẽ thấp hèn mua vui thôi!"

Gã đàn ông bên cạnh cười cợt nhả, ánh mắt dính dớp đầy dục vọng lướt dọc theo vòng eo gầy yếu nhưng vẫn còn nét đẫy đà của Hà Liên. Gã chép miệng:

"Đồ bỏ đi của lũ quý tộc, không biết lúc ở trên giường thì lẳng lơ cỡ nào mới chui ra được cái thứ con hoang kia nhỉ?"

"Ha ha ha, ai mà biết được đứa nhỏ đó là giống của vị gia nào? Nhìn mặt mũi nó lầm lì, âm u thế kia, khéo lại là nghiệt chủng!"

Những lời bàn tán to nhỏ, những tiếng cười khẩy đầy ác ý cứ thế văng vẳng bay vào sạp thịt. Con người chính là như vậy, khi thấy một kẻ từng ở trên cao rơi xuống đáy bùn, bản năng của bọn họ không phải là thương xót, mà là dẫm đạp thêm vài cái để thỏa mãn sự ghen tị đê tiện của chính mình.

Mẹ Tôn Quyết nghe thấy tất cả. Sống lưng bà khẽ run lên, bàn tay cầm dao siết chặt đến mức các khớp xương trắng bệch. Bà cắn chặt môi dưới đến rơm rớm máu để ngăn mình không bật khóc. Bà không cãi lại, cũng không dám ngẩng đầu lên. Ở cái chốn đáy cùng xã hội này, một người đàn bà góa bụa mang theo con nhỏ không có tư cách để tức giận. Bà chỉ biết cúi gằm mặt, dùng sức chặt đứt khúc xương lợn trên thớt.

Từ góc tối trên chiếc ghế đẩu, Tôn Quyết chứng kiến toàn bộ cảnh tượng ấy.

Nếu là những đứa trẻ khác, có lẽ chúng đã gào khóc, hoặc điên cuồng lao ra cắn xé những kẻ đang sỉ nhục mẹ mình. Nhưng Tôn Quyết thì không. Hắn không khóc, cũng không phẫn nộ la hét. Hắn tĩnh lặng đến mức đáng sợ.

Sâu bên trong cơ thể nhỏ bé ấy, dường như có một thứ gì đó cổ xưa và tàn nhẫn đang dần thức tỉnh. Thông qua đôi mắt trẻ thơ, Tôn Quyết nhìn thấu sự hả hê ghen tị của đám đàn bà, nhìn thấu sự thèm thuồng dơ bẩn trong ánh mắt lũ đàn ông. Mọi hỉ, nộ, ái, ố, mọi loại dục vọng hôi thối của phàm nhân lúc này hiện lên trước mắt hắn rõ mồn một.

Hắn chán ghét mùi máu tanh của lò mổ, nhưng hắn càng buồn nôn hơn trước thứ mùi vị tỏa ra từ nhân tính của đám người kia.

Tôn Quyết chậm rãi thu hồi ánh mắt. Hắn không nói một lời, chỉ lặng lẽ trượt khỏi ghế, đi đến bên cạnh sạp, dùng bàn tay nhỏ bé của mình cầm lấy chiếc giẻ rách, giúp mẹ lau đi vũng máu lợn đang chảy rỉ rả trên mặt bàn.

Hắn còn quá nhỏ để chém đứt những cái miệng kia, nhưng hắn sẽ ghi nhớ từng khuôn mặt một. Tất cả bọn họ, và cả cái thế giới bị chi phối bởi những dục vọng thấp hèn này.

Còn tiếp..
 
Chỉnh sửa cuối:
8 ❤︎ Bài viết: 0 Tìm chủ đề

Chương 2: Quá Khứ Đầy Biến Cố


Hai năm trôi qua. Mùi máu lợn và tiếng băm chặt chát chúa dường như đã trở thành thứ âm thanh duy nhất đánh dấu sự tồn tại của hai mẹ con ở thôn Lạc Thủy.

Năm Tôn Quyết lên bảy tuổi, hắn lớn phổng phao và rắn chắc hơn hẳn những đứa trẻ cùng trang lứa nhờ việc ngày ngày cắn răng khiêng vác những tảng thịt nặng trĩu phụ mẹ. Nhưng thứ khiến người ta e dè ở hắn không phải là vóc dáng, mà là đôi mắt hẹp dài lúc nào cũng tĩnh mịch như một giếng nước sâu không đáy.

Chiều hôm ấy, bầu trời dưới chân dãy Hoành Sơn xám xịt, báo hiệu một cơn dông lớn sắp đổ ập xuống. Tôn Quyết xách giỏ tre đi dọc theo con đường đất lầy lội của thôn để nhặt củi khô.

Ngay khi hắn vừa rẽ qua góc ngoặt, một hòn bùn ướt sũng, đặc quánh mùi hôi thối bay vút tới, đập thẳng vào gáy hắn.

"Ê! Đồ hoang thai! Tụi tao đang gọi mày đấy, bị điếc à?"

Tôn Quyết đứng khựng lại. Hắn chậm rãi quay đầu. Phía sau là một đám sáu, bảy đứa trẻ con lớn nhỏ trong thôn, dẫn đầu là Đại Ngưu - thằng nhóc mười tuổi to con, con trai của gã đồ tể ở xóm trên vốn luôn ghen tị với sạp thịt của Hà Liên.

Đại Ngưu thấy Tôn Quyết không nói gì, càng được đà lấn tới. Nó nặn thêm một viên bùn khác, vừa tung tung trên tay vừa cười cợt nhả, bắt chước y hệt điệu bộ đê tiện của bọn đàn ông rỗi việc trong thôn:

"Cha tao bảo mẹ mày trước kia là loại đàn bà lẳng lơ chuyên hầu hạ bọn nhà giàu. Bị chơi chán rồi nên mới mang cái bụng hoang là mày vứt về cái xó này! Gọi mày là đồ tạp chủng có sai đâu!"

Đám trẻ con xung quanh cười ồ lên, hùa nhau nhặt bùn đất ném về phía Tôn Quyết. Những tiếng chửi rủa "đồ hoang thai", "nghiệt chủng", "đàn bà bán thịt" vang lên không ngớt.

Nếu là một đứa trẻ bình thường, đối mặt với sự sỉ nhục và áp đảo về số lượng này, chúng sẽ gào khóc, sẽ chửi rủa lại, hoặc sợ hãi bỏ chạy về tìm mẹ.

Nhưng Tôn Quyết thì không.

Hắn buông chiếc giỏ tre xuống đất. Ánh mắt hắn lướt qua từng gương mặt đang nhăn nhở cười của đám trẻ con. Xuyên qua những khuôn mặt non nớt đó, thứ hắn nhìn thấy là bản chất dục vọng dơ bẩn, là sự ghen ghét, hẹp hòi của nhân tính phàm trần đã tiêm nhiễm vào đầu óc chúng.

Không một lời cảnh báo, Tôn Quyết lao tới.

Tốc độ của hắn nhanh đến mức Đại Ngưu chưa kịp ném cục bùn thứ hai thì đã bị một cú húc vai hung bạo tông thẳng vào ngực. Thằng nhóc to xác ngã ngửa ra vũng bùn lầy nhơ nhớp. Chưa kịp hoàn hồn, Đại Ngưu đã thấy Tôn Quyết đè tịt lên người mình.

Không có nắm đấm loạn xạ, không có tiếng la hét chửi bới. Tôn Quyết chỉ dùng một tay bóp chặt lấy cổ họng Đại Ngưu, tay kia vớ lấy một tảng đá vụn dính đầy bùn dưới đất, lạnh lẽo đập thẳng xuống trán kẻ vừa nhục mạ mẹ mình.

"Bốp!"

Máu tươi lập tức tứa ra, hòa lẫn với bùn đất trên mặt Đại Ngưu. Thằng nhóc mười tuổi thét lên một tiếng kinh hoàng, giãy giụa loạn xạ. Nhưng Tôn Quyết ghim chặt nó xuống đất như một con thú nhỏ đang đồ tể con mồi. Đôi mắt đen láy của Tôn Quyết không gợn một tia cảm xúc, hệt như cái cách hắn vẫn nhìn bầy súc sinh bị chọc tiết mỗi ngày. Hắn giơ tảng đá lên, chuẩn bị nện xuống lần thứ hai.

Sát khí tỏa ra từ một đứa trẻ bảy tuổi thực chất và lạnh lẽo đến mức đám trẻ con xung quanh sợ đến tè cả ra quần. Tiếng cười cợt tắt ngấm, thay vào đó là tiếng khóc ré lên kinh hãi và tiếng bỏ chạy tán loạn.

Chỉ đến khi có mấy người lớn nghe tiếng động chạy ra, hốt hoảng lao vào kéo Tôn Quyết ra khỏi người Đại Ngưu, trận đòn mới dừng lại.

Tôn Quyết bị hất văng ra sau. Máu của Đại Ngưu và bùn đất dính đầy trên khuôn mặt và đôi bàn tay nhỏ bé của hắn. Hắn không khóc, không thanh minh lấy một lời, chỉ lẳng lặng nhặt chiếc giỏ tre lên, dùng đôi mắt vô hồn lạnh lẽo lướt nhìn đám người lớn đang chửi rủa mình, rồi quay lưng bước đi dưới những hạt mưa dông bắt đầu trút xuống.

~~~~~

Màn đêm buông xuống thôn Lạc Thủy cùng một trận cuồng phong bạo vũ. Tiếng sấm rền rĩ lăn dài từ trên đỉnh Hoành Sơn, giáng xuống những mái nhà tranh xập xệ những luồng ánh sáng nhợt nhạt, lạnh lẽo.

Bên trong căn nhà đất dột nát, tiếng mưa rơi tí tách qua những khe hở trên mái hòa cùng tiếng gió rít gào. Hà Liên châm một mồi lửa, ngọn đèn dầu hỏa leo lét sáng lên, xua đi phần nào bóng tối nhưng lại kéo dài những cái bóng xiêu vẹo in trên vách đất.

Bà kéo Tôn Quyết ngồi xuống chiếc giường gỗ ọp ẹp, cẩn thận dùng một chiếc khăn vải thô thấm nước ấm lau đi lớp bùn đất và vết máu đã khô cứng trên mặt, trên tay con trai. Sau đó, bà lấy chút thuốc mỡ rẻ tiền, cắn răng xoa nhẹ lên những vết bầm tím đang sưng tấy.

Suốt quá trình ấy, Tôn Quyết không hề rên la hay nhíu mày lấy một cái. Đứa trẻ bảy tuổi ngồi thẳng tắp, bờ vai gầy gò nhưng cứng cỏi. Đôi mắt đen láy của hắn phản chiếu ngọn lửa nhỏ từ chiếc đèn dầu, nhưng bên trong lại tĩnh mịch như một giếng nước cổ không gợn sóng.

Hà Liên nhìn vào đôi mắt ấy, bàn tay đang bôi thuốc bỗng khẽ run rẩy.

Là một người mẹ, bà sao có thể không nhận ra sự thay đổi của con mình? Chiều nay, khi nhìn thấy Tôn Quyết đè tên nhóc Đại Ngưu xuống bùn mà nện đá, bà đã thấy một thứ sát khí không nên có ở một đứa trẻ. Không có sự uất ức bốc đồng của trẻ con, chỉ có sự tàn nhẫn lạnh lùng, dứt khoát triệt hạ kẻ thù.

Hà Liên đau xót nhận ra, những lời mắng chửi "nghiệt chủng", "đồ hoang thai" của miệng đời nơi thôn Lạc Thủy này, cùng với hoàn cảnh sống tanh tưởi mùi máu lợn mỗi ngày, đã tưới tắm cho một hạt giống thù hận cắm rễ cực sâu trong linh hồn con trai bà.

Hắn hận sự dơ bẩn của thế gian. Hận sự khinh khi của những kẻ xung quanh. Và hơn hết, bà biết, hắn hận cả người đàn ông đã sinh ra hắn – người mà hắn luôn đinh ninh rằng vì thói trăng hoa bạc tình nên đã vứt bỏ hai mẹ con vào vũng bùn lầy này.

Nếu cứ để sự oán hận méo mó này gặm nhấm, đạo tâm và nhân tính của Tôn Quyết rồi sẽ hoàn toàn vặn vẹo.

Hà Liên dừng tay, đặt lọ thuốc mỡ xuống. Bà đưa đôi bàn tay đầy vết chai sần vì cầm dao mổ lợn, nhẹ nhàng áp lên hai má lạnh lẽo của Tôn Quyết.

"Quyết nhi.." Giọng Hà Liên khàn đi, lẫn trong tiếng mưa rơi.

"Hôm nay đánh nhau, con có thấy hả dạ không?"

Tôn Quyết im lặng một chút, ánh mắt hơi rủ xuống, sau đó lẳng lặng đáp:

"Bọn chúng sỉ nhục nương. Chúng đáng bị đánh."

"Vậy.. Con có hận không?"

Nước mắt Hà Liên bắt đầu rưng rưng, bà nghẹn ngào hỏi tiếp, ánh mắt nhìn xoáy vào đứa con trai lầm lì.

"Hận những kẻ ngoài kia, và hận cả.. Người cha chưa từng lộ diện của con? Con nghĩ rằng ông ấy là một kẻ bạc tình, đã nhẫn tâm vứt bỏ mẹ con ta ở cái xó xỉnh nặc mùi máu tanh này, để con phải mang danh hoang thai không cha, đúng không?"

Nghe đến từ "cha", đồng tử Tôn Quyết đột ngột co rút. Bàn tay nhỏ bé đang đặt trên đầu gối vô thức siết chặt lại thành nắm đấm, những khớp xương trắng bệch nổi lên. Một luồng khí tức lạnh lẽo, chán ghét đến tột cùng xẹt qua đáy mắt hắn.

Hắn gật đầu. Một chữ bật ra từ kẽ răng, lạnh thấu xương: "Hận."

Hắn hận sự ích kỷ của nhân loại, hận những kẻ vì nhục dục nhất thời mà sinh ra hắn rồi vứt bỏ, coi sinh mạng như cỏ rác.

Giọt nước mắt nóng hổi của Hà Liên lã chã rơi xuống, đập vào mu bàn tay Tôn Quyết. Bà ôm chầm lấy thân hình bé nhỏ của hắn, kéo g. H. Ì vào lòng mình mà khóc nức nở.

"Không.. Quyết nhi.. Con đừng hận ông ấy.."

Hà Liên nấc lên, giọng nói chan chứa một nỗi xót xa vô bờ bến.

"Con có thể hận sự tàn nhẫn của thế gian này, nhưng tuyệt đối không được hận cha con."

Tôn Quyết khẽ nhíu mày, thân thể trong vòng tay mẹ hơi cứng lại.

Hà Liên buông hắn ra, đưa tay lau nước mắt. Bà vươn tay khêu lại tim đèn, ngọn lửa bùng lên sáng hơn một chút, xua đi bớt cái lạnh lẽo của cơn mưa. Bà nhìn sâu vào mắt Tôn Quyết, ánh mắt trở nên kiên định và đầy hoài niệm.

"Đã đến lúc nương phải nói cho con biết sự thật rồi. Về thân phận của con, về thành Vọng Nguyệt, và về cha của con.. Tôn Vạn Tài."

~~~~~

Trong căn nhà dột nát, tiếng mưa rào rạt ngoài kia dường như cũng không thể át đi sự im lặng ngột ngạt đang bao trùm. Ngọn đèn dầu khẽ lay động, hắt ánh sáng nhợt nhạt lên khuôn mặt gầy guộc của Hà Liên.

Bà hít một hơi thật sâu, ánh mắt mang theo sự hoài niệm xa xăm, giọng nói chậm rãi vang lên, mang theo hơi ấm hiếm hoi giữa đêm đen lạnh lẽo:

"Năm đó, mẹ chỉ là một nữ tử nghèo khổ, ngày ngày đứng bán thịt heo ở góc chợ nhỏ. Còn cha con.. Ông ấy là Tôn Vạn Tài, tộc trưởng đương nhiệm của Tôn gia danh giá nhất thành Vọng Nguyệt. Một kẻ trên trời, một người dưới vực, vốn dĩ không nên có bất kỳ sự giao cắt nào."

Hà Liên cụp mắt, giấu đi nét ngượng ngùng đắng cay của quá khứ.

"Đêm đó, cha con uống say, trong lúc hồ đồ đã mạo phạm mẹ. Sinh ra con.. Quả thật là một sự cố ngoài ý muốn. Mẹ đã từng nghĩ, một kẻ quyền cao chức trọng như ông ấy, vứt lại vài đồng bạc vụn rồi phủi tay rời đi cũng là chuyện thường tình ở thế gian này."

Đồng tử Tôn Quyết khẽ co lại. Lời mẹ kể hoàn toàn trùng khớp với những gì hắn tự suy đoán bấy lâu nay.

Nhưng câu tiếp theo của Hà Liên lại như một búa tạ nện vỡ lớp băng dày trong lòng hắn.

"Thế nhưng, cha con không làm vậy."

Giọng Hà Liên bỗng trở nên kiên định, xen lẫn niềm tự hào xót xa:

"Khi biết mẹ mang thai con, cha con không hề chối bỏ giọt máu của mình. Ông ấy đã đập bàn gạt đi sự phản đối gay gắt của họ hàng Tôn gia, đón mẹ vào phủ, cho mẹ một danh phận vợ lẽ đàng hoàng. Ông ấy nói, ông ấy làm sai thì ông ấy chịu trách nhiệm, tuyệt đối không để con trai của Tôn Vạn Tài phải rơi rớt bên ngoài mà chịu tiếng hoang thai."

Đôi bàn tay nhỏ bé đang siết chặt thành quyền của Tôn Quyết trên đầu gối bỗng nhiên khẽ buông lỏng. Sự lạnh lẽo và sát khí ngùn ngụt quanh thân đứa trẻ bảy tuổi dường như ngừng trệ.

"Quyết nhi, năm năm đầu đời của con, chúng ta đã từng sống những tháng ngày rất hạnh phúc, rất sung túc."

Giọt nước mắt của Hà Liên lăn dài trên má, rơi xuống mu bàn tay thô ráp.

"Cha con tuy là người thô lỗ, lúc nào cũng bận rộn sổ sách gia tộc, nhưng mỗi lần bước vào cửa viện của chúng ta, ông ấy đều cười rất tươi. Ông ấy thường cõng con lên đôi vai to lớn của mình, đi vòng quanh sân. Ông ấy từng xoa đầu con mà nói: 'Tiểu Quyết của ta thông minh như vậy, sau này nhất định sẽ văn võ song toàn, vượt xa người làm cha này'."

Hà Liên nghẹn ngào, lấy tay che mặt khóc nức nở:

"Cha con không vứt bỏ chúng ta.. Ông ấy chưa bao giờ vứt bỏ chúng ta. Chỉ là.. Ông ấy không thể trở về được nữa."

"Tại sao?" Tôn Quyết đột ngột lên tiếng. Thanh âm của đứa trẻ bảy tuổi khàn đặc, có chút run rẩy khó nhận ra. Lần đầu tiên, lớp giáp sắt vô cảm bảo vệ nội tâm của hắn xuất hiện vết nứt.

"Vì chiến loạn.." Hà Liên ngẩng lên, hai mắt đỏ hoe nhìn màn mưa ngoài cửa sổ.

"Năm con năm tuổi, quân giặc tràn đến biên ải. Thân là tộc trưởng Tôn gia, cha con phải làm gương, dẫn đầu nam đinh trong thành ra sa trường chống giặc. Đêm trước khi xuất chinh, ông ấy mặc giáp bạc, đứng dưới hiên nhà vuốt ve khuôn mặt con lúc con đang ngủ say. Ông ấy dặn mẹ, bảo chúng ta hãy đợi ông ấy chiến thắng trở về.."

"Nhưng trận chiến đó quá khốc liệt. Cha con.. Đã tử trận nơi sa trường, thi cốt đến nay vẫn bị vùi lấp dưới lớp cát vàng, không thể đưa về cố hương."

"Đùng!"

Một tiếng sấm rền vang xé toạc bầu trời đêm, chiếu sáng khuôn mặt cứng đờ của Tôn Quyết.

Hắn nhắm nghiền hai mắt lại.

Từ khi có nhận thức, Tôn Quyết luôn mang trong mình sự chán ghét tột cùng đối với dục vọng của con người. Hắn cho rằng sự tồn tại của mình chỉ là kết quả của một đêm nhục dục dơ bẩn, là sự cẩu thả của một gã đàn ông ham mê sắc dục rồi rũ bỏ trách nhiệm.

Nhưng giờ đây, sự thật lại hoàn toàn trái ngược.

Thì ra, hắn đã từng có một người cha vĩ đại đến thế. Thì ra, thế gian dơ bẩn này vẫn từng tồn tại một thứ tình cảm chân thành dành cho hắn.

Nhưng.. Nếu cha hắn đã để lại cho mẹ con hắn một cuộc sống sung túc trong Tôn phủ, thì tại sao hiện tại, hai mẹ con lại phải dạt về cái Thôn Lạc Thủy nặc mùi máu tanh, chịu đựng sự sỉ nhục của đám bá tánh bần cùng này?

"Nếu cha đã tử chiến vì thành Vọng Nguyệt.."

Tôn Quyết gằn từng chữ, giọng nói mang theo cái lạnh thấu xương:

"Vậy gia sản của cha đâu? Tại sao nương lại phải cầm lại con dao mổ lợn?"

~~~~~

Ánh mắt Tôn Quyết sắc như đao, ghim chặt vào người mẹ đang khóc nấc lên từng hồi. Hắn không cam tâm. Nếu cha hắn là anh hùng tử chiến vì thành Vọng Nguyệt, thì mẹ con hắn phải được hưởng vinh hoa, phải được tôn kính, chứ không phải co ro trong căn nhà nát ở thôn Lạc Thủy này, ngày ngày bị đám phàm phu tục tử khinh khi nhục mạ!

"Gia sản của cha đâu?" Tôn Quyết lặp lại, thanh âm non nớt nay lại mang theo áp bách nặng nề.

Hà Liên ngẩng lên, nụ cười trên môi bà lúc này còn khó coi hơn cả bật khóc.

"Ngày tin tức cha con tử trận truyền về, cả Tôn phủ loạn cào cào. Nhưng Vương Thị - người vợ cả đoan trang, đạo mạo của cha con - lại không hề rơi một giọt nước mắt nào. Bà ta ngay lập tức gọi gia đinh niêm phong toàn bộ sổ sách, khống chế khố phòng."

"Ngay trong đêm đó, khi linh cữu của cha con còn chưa được đưa về, Vương Thị đã dẫn người xông vào viện của chúng ta. Bà ta nói.. Nói con là nghiệt chủng do mẹ thông đồng với kẻ khác sinh ra, làm ô uế gia phong Tôn gia. Bà ta lột sạch lụa là gấm vóc trên người chúng ta, tịch thu hết trang sức, ném hai mẹ con ra ngoài trời bão tuyết."

Đáy mắt Hà Liên xẹt qua một tia hận ý hiếm hoi:

"Bà ta không để lại cho chúng ta dù chỉ một mảnh áo bông. Bà ta muốn mẹ con ta phải chết cóng ngoài đường, để toàn bộ gia sản của cha con, từ cửa tiệm đến đất đai, đều thuộc về đứa con trai đích tôn ngu ngốc của bà ta!"

Tôn Quyết im lặng nghe. Ngọn đèn dầu hắt bóng hắn lên bức vách đất dột nát, in hằn một cái bóng vặn vẹo, cô độc.

"Chúng ta đi bộ ròng rã nửa tháng trời, dạt về cái thôn Lạc Thủy dưới chân núi Hoành Sơn này.."

Giọng Hà Liên nhỏ dần.

"Để sống sót, mẹ đành nhặt lại con dao mổ lợn. Quyết nhi, là mẹ vô dụng, không bảo vệ được con, để con phải chịu khổ.."

"Nương, đừng nói nữa."

Tôn Quyết đột ngột lên tiếng, cắt ngang lời tạ lỗi của bà.

Hắn chậm rãi bước xuống giường, đi đến bên bậu cửa sổ đã mục nát, nhìn ra màn mưa dông đen kịt bên ngoài. Bảy tuổi, thân hình hắn nhỏ bé đến đáng thương, nhưng bóng lưng lại thẳng tắp như một thanh trường kiếm đang ngâm mình trong hàn băng.

Xuyên qua màn mưa mịt mù của thôn Lạc Thủy, ánh mắt hắn dường như đang hướng về phía thành Vọng Nguyệt phồn hoa xa xôi.

Giờ phút này, Tôn Quyết rốt cuộc đã hiểu ra.

Cha hắn là anh hùng, nhưng anh hùng thì đã chết, thi cốt không còn. Còn những kẻ sống sót, những kẻ đang khoác lên mình lụa là gấm vóc, ngồi trong phủ đệ ấm áp ăn sơn hào hải vị ngoài kia, lại là những kẻ cạn tình cạn nghĩa, lòng dạ rắn rết như Vương Thị.

Bọn họ có tiền tài, có địa vị, tự nhận mình là quý tộc cao sang, nhưng bên dưới lớp da thịt xinh đẹp đạo mạo ấy, lại chứa đựng một quả tim hôi thối bị dòi bọ của dục vọng gặm nhấm. Dục vọng tham tiền, dục vọng đoạt quyền, sự ích kỷ muốn chiếm đoạt mọi thứ làm của riêng đã biến con người thành những con ác quỷ còn tàn nhẫn hơn cả dã thú.

Cha hắn bảo vệ thành Vọng Nguyệt, để rồi chính những kẻ trong thành ấy lại đẩy vợ con ông vào vũng bùn tanh tưởi.

Thật đáng nực cười. Thật vô nghĩa.

Một tiếng sấm kinh thiên động địa nổ vang trên đỉnh Hoành Sơn. Giữa lằn ranh của ánh chớp, Tôn Quyết khẽ nhắm mắt lại.

Chính ngay khoảnh khắc này, trong sâu thẳm linh hồn nhỏ bé của hắn, một hạt giống vô hình lặng lẽ đâm chồi. Đó không chỉ là hận thù đơn thuần đối với Vương Thị hay Tôn gia. Nó lớn lao hơn, u ám hơn và cực đoan hơn.

Hắn căm ghét "dục vọng". Căm ghét thứ tham, sân, si đang thao túng lũ phàm nhân ngu muội. Hắn chán ghét những khuôn mặt giả tạo được đắp nặn bởi quyền lực và sắc dục.

Hạt giống ấy cắm rễ vào tủy não hắn, tĩnh mịch chờ đợi ngày được linh khí tưới tắm, để rồi một mai sẽ nở ra một thứ Đạo tâm tàn khốc nhất thế gian - Niệm Dục.

"Thành Vọng Nguyệt.."

Tôn Quyết lẩm bẩm, âm thanh hòa lẫn vào tiếng mưa rít gào, lạnh lẽo đến thấu xương.

"Sẽ có một ngày, con sẽ để bọn họ nếm thử mùi vị của cỏ rác."
 

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back