1,349 ❤︎ Bài viết: 1861 Tìm chủ đề
42 0
Review Trà Biển - Nơi cảm hứng viết truyện bắt đầu.

Hôm đó trời mưa lây phây, một mèo con lười biếng hóa hình thành một cô gái nhỏ nhắn, mặc bộ đồ trắng ngà, tóc đen dài qua vai, đi dép lê đen, lang thang trên đường Trường Chinh (Hà Nội) từ trạm dừng chân nhan sắc cách đó không xa.

Ban đầu những hạt mưa nhỏ rơi xuống như muốn đùa vui cùng gió, chơi cùng tóc ai bay, chẳng mảy may dính ướt.

Cô mèo nhỏ như muốn hóa thân thành rùa con, thả chậm bước chân, vừa đi vừa ngắm phố phường, cùng dòng người nườm nượp.

Từ trạm dừng chân nhan sắc, đi tiếp một đoạn (theo chiều xe cộ đi qua) sẽ thấy một cái hồ lớn, trên vỉa hè là hàng xe đạp công cộng (có trả phí sử dụng) được dựng ngay ngắn cạnh một "biển quảng cáo" cho biết hướng dẫn sử dụng xe ra sao, trả phí như nào.

Đồng thời cũng có thể thấy phía xa xa, sau hồ, một bệnh viện đại học.

Tiếp tục thả bộ, cô mèo nhỏ băng qua ngã tư đường, rồi tiến tiếp thêm một đoạn nữa.

Nàng bắt gặp một quán phở khá lớn, mùi phở thơm khiến con sâu thèm ăn trong nàng rục rịch. Chỉ tiếc, nàng không dư dả để ăn bát phở có thể lên tới năm chục cành. Hơn nữa nàng cũng đã ăn sáng nên thầm nhủ đi tiếp thôi.

Lúc này, mưa bắt đầu rơi dày hơn, những hạt nước to lên trông thấy, cô mèo nhỏ vừa kịp trốn dưới mái hiên của cửa tiệm nào đó, thì "ào ào". Chẳng để nàng kịp thở phào một cái, mây dắt tay mưa càn quét mặt đất vài vòng.

Chờ mãi trời mới tạnh, cô mèo nhỏ lại tiếp tục tiến bước.

Dừng chân tại 270 - Trường Chinh, Hà Nội, nằm cạnh Reviah Hotel, một địa điểm uống nước có cái tên lần đầu nàng nghe thấy: Trà biển.

55346886582_1d211a4773_o.png


Mang theo câu hỏi: "Không biết Trà biển là trà gì nhỉ?", cô mèo nhỏ bước vào trà quán.

55348241305_aca57b00c6_o.png


Nàng chọn một bàn trống cạnh tường, đối diện quầy gọi món, rồi đặt đồ ngồi xuống, ngó quanh.

Gần lối vào, một bảng hiệu ghi rõ câu chuyện về quán, về trà biển, về hành trình lưu giữ vị của biển và núi.

Cô mèo nhỏ chợt nhớ đoạn hội thoại mà nàng từng đọc trong truyện ngắn Trà biển trước đó

"Anh đoán xem Trà biển là trà gì?"

"Trà biển à, là trà của biển, mà biển có màu xanh, xanh là lam, nào qua coi Lam trà thưởng thức thì biết."

"Họ hàng bắn đại bác không tới! Theo em, trà Biển sẽ có combo đắng của trà, mặn chát của biển, và một chút gì đó sâu thẳm như có thể nuốt trọn những nỗi u sầu nữa."

Nàng ghé qua quầy, nghía menu đồ uống.

55347983188_ff55aab342_o.png


"trà biển kem mây"

Nàng nhìn tên đồ uống mà ngẩn người, chẳng ngờ Biển Mây trong truyện ngắn lại có thể tồn tại trong một thức uống như thế.

Nhịn đau, xót của, nhưng nàng vẫn cắn răng gọi thử món này để trông Biển Mây ra sao.

55347978948_4b7d52ac83_o.png


Quán đưa cho nàng một thẻ bàn đặc biệt, báo hiệu khi đồ uống đã được chuẩn bị hoàn tất đợi nàng đến lấy.

Trong khi chờ đợi, cô mèo nhỏ nhìn quanh quán một lượt, không gian quán ấm áp như khi "ở nhà" với sắc vàng ấm của đèn chiếu, với những chiếc ghế gỗ có dây đan lưới, kèm theo chút nhạc nhẹ nhàng.

Cạnh quầy gọi đồ uống, quán cũng bán cả bánh ngọt, giữa sảnh đặt một kệ bán trà và ca cốc uống nước.

Sâu bên trong còn có không gian rộng nữa với những bộ bàn ghế gỗ cao hơn bên ngoài. Dành cho những ai muốn tách biệt với mặt đường bên ngoài.

55348038929_e764d0cc84_o.png


Cho tới khi thẻ bàn réo, giục giã nàng tới lấy đồ uống, nàng chỉ lặng ngồi đó ngắm quán.

55347981478_3d5d20aca6_o.png


"Trà biển kem mây" so với tưởng tượng của cô mèo nhỏ có chút khác biệt.

Không có màu xanh thẳm của biển, không có sâu hun hút hay nuốt trọn nỗi u sầu, không có vị đắng nhẹ của trà, thay vào đó là vị mặn của biển qua lớp kem mây bên trên, kèm với chút ngọt ngậy của lớp trà bên dưới. (có thể có vị đắng nhưng nhạt quá không rõ, nên bị bỏ qua chăng, dù sao cũng là trà mà)

Hết trà, thời gian thư giãn cũng dừng, cô mèo nhỏ đặt xe về ổ.

Tác giả có lời muốn nói:

Truyện ngắn Trà biển là lần đầu đi ngang quán mà không vào nên ấn tượng mơ hồ, thay vào đó là trò chuyện với một người giấu tên trong lúc trú mưa, xong từ cuộc nhắn tin với người giấu tên mà có cảm hứng viết nên truyện. Còn tư liệu để viết bài review này là lần hai đi, ghé quán uống đồ mới có.

Trà biển theo Miêu thấy thì có lẽ phù hợp với những người có thu nhập đủ để không phải tiếc đứt ruột khi gọi một thức uống ngon mà chất lượng ở đây, thích hợp cho việc tán gẫu với bạn bè, cũng có thể là bàn công việc.

Quán có nhà về sinh khuất sau cánh cửa đến khu nghỉ, và hình như còn có tầng trên thì phải, Miêu chỉ loanh quanh tầng một nên không rõ lắm.

Nổi hứng viết review bởi tên quán, cơ mà mọi người có hứng thú có thể ghé quán kiểm chứng xem đồ uống có okla không nha!

Miêu xin hết.

Review by Trạch Miêu Nhi
 
Từ khóa: Sửa

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back