Bạn được Mắt Bão 9X mời tham gia diễn đàn viết bài kiếm tiền VNO, bấm vào đây để đăng ký.

Mắt Bão 9X

Tĩnh lặng giữa tâm bão
125 ❤︎ Bài viết: 34 Tìm chủ đề
317 1
(Bài viết này là một món quà gửi tặng bạn - Lunarchen, một cao nhân có cùng gu 'sách hệ chiến' trên diễn đàn, cảm ơn bạn vì một lời hẹn đàm đạo đầy cảm hứng)

Khi sự quyến rũ trở thành thứ quyền lực tối thượng

❓Bạn nghĩ quyến rũ là gì?

Là một gương mặt đẹp, một thân hình nóng bỏng hay những lời mật ngọt đường mật?

55284497776_797e8b4eb7_o.jpg

Nếu bạn vẫn nghĩ như vậy, Robert Greene sẽ khiến bạn phải thay đổi hoàn toàn tư duy. Trong cuốn sách mang tính cách mạng Nghệ Thuật Quyến Rũ, ông khẳng định: Quyến rũ không phải là một trò chơi may rủi của số phận, mà là một thứ quyền lực tối thượng, một dạng tâm lý chiến có tính toán nhằm kiểm soát tâm trí và định hướng hành vi của người khác mà họ hoàn toàn không hề hay biết.

Bằng việc mổ xẻ cuộc đời của những bậc thầy quyến rũ nhất lịch sử như Cleopatra, Casanova hay John F. Kennedy, tác giả đã bóc trần những quy luật ngầm định của sự cuốn hút. Hãy cùng tôi bước vào thế giới đầy mê hoặc này để xem làm thế nào để biến bản thân thành một thỏi nam châm thu hút bất kỳ ai, và quan trọng hơn ứng dụng nó vào con chữ để chinh phục độc giả trên Dembuon nhé!


55284747524_72eb201757_o.png

1. Chân dung 9 kiểu người quyến rũ – Bạn thuộc hệ nào?

Robert Greene
mở đầu cuốn sách bằng việc phân loại 9 kiểu nhân vật có sức hút tự nhiên trong xã hội. Mỗi kiểu người có một 'vũ khí' riêng để thao túng cảm xúc đối phương:

Mỹ nhân ngư (The Siren) : Mang lại ảo tưởng về sự giải thoát khỏi thực tại, sử dụng vẻ ngoài và năng lượng tình dục mạnh mẽ.

Kẻ phóng đãng (The Rake) : Bậc thầy đánh trúng tâm lý khao khát được chiều chuộng, yêu thương điên cuồng của phụ nữ.

Người tình lý tưởng (The Ideal Lover) : Nhìn thấu những gì đối phương còn thiếu thốn trong tâm hồn và hóa thân thành hình mẫu lý tưởng đó.

Kẻ biến sắc (The Dandy) : Sự lấp lửng giữa nam tính và nữ tính, tạo ra sự tò mò và nổi loạn.

Đứa trẻ ngây thơ (The Natural) : Đánh vào lòng trắc ẩn của người khác bằng sự chân thành, vụng về và tinh nghịch.

Cô gái lãng mạn (The Coquette) : Chuyên gia chơi trò 'mèo vờn chuột', lúc nồng nhiệt lúc lạnh lùng khiến đối phương phát điên.

Người mê hoặc (The Charmer) : Luôn tập trung vào người khác, làm cho họ cảm thấy mình là trung tâm vũ trụ để đổi lấy sự sùng bái.

Bậc đế vương (The Charismatic) : Tỏa ra sự tự tin tuyệt đối, năng lực phi thường hoặc một đức tin mạnh mẽ khiến đám đông muốn phục tùng.

Ngôi sao (The Star) : Tạo khoảng cách bí ẩn, biến mình thành một bóng hình để người khác tự suy diễn và thần tượng hóa.

Chiêm nghiệm cá nhân: Đọc phần này, tôi phải bật cười vì nhận ra trên diễn đàn Dembuon cũng có đủ 9 kiểu người này qua phong cách viết bài. Có những tác giả thuộc hệ 'Đứa trẻ ngây thơ', viết văn rất mộc mạc, gần gũi khiến ai cũng muốn vào chở che, ủng hộ xu. Lại có những người thuộc hệ 'Ngôi sao' hay 'Bậc đế vương' viết những bài luận cực kỳ sắc bén, tự tin, tạo ra một uy quyền vô hình làm độc giả nể phục. Hiểu được mình thuộc kiểu nào sẽ giúp chúng ta định hình phong cách cá nhân rõ ràng hơn.

2. Quy trình 24 đòn tâm lý hạ gục đối phương

Nếu phần 1 là chuẩn bị 'vũ khí' thì phần 2 của cuốn sách chính là 'bản kế hoạch tác chiến'. Robert Greene chia quá trình quyến rũ thành 4 giai đoạn với 24 chiến lược tinh vi:

Giai đoạn 1: Ly gián – Đánh thức sự chú ý và lòng ham muốn

Mọi sự quyến rũ đều bắt đầu bằng việc khiến đối phương chú ý đến bạn. Bạn phải tạo ra một sự thiếu hụt trong tâm lý của họ, làm cho họ cảm thấy cuộc sống hiện tại thậtnhàm chán và bạn chính là luồng gió mới. Đòn 'Tạo ra cảm giác an toàn giả tạo' hay 'Sử dụng những tín hiệu mập mờ' được áp dụng triệt để ở giai đoạn này để kích thích sựtò mò.

Giai đoạn 2: Lầm lạc – Tạo ra sự hoang mang và khoái cảm

Khi con mồi đã chú ý, bạn bắt đầu đẩy họ vào mê cung cảm xúc. Chiến thuật kinh điển ở đây là 'Chơi trò kéo thả' (lúc nhiệt tình, lúc biến mất không lý do). Sự không chắc chắn sẽ buộc não bộ của họ phải nghĩ về bạn liên tục. Bản chất con người là thích những gì khó chinh phục, cái gì có được quá dễ dàng sẽ nhanh chóng bị nhàm chán.

Giai đoạn 3: Bên bờ vực – Khơi dậy những ẩn ức sâu kín

Bạn bắt đầu thâm nhập sâu vào nội tâm, tìm ra những điểm yếu, những tổn thương hoặc khao khát thầm kín của đối phương để xoa dịu chúng. Bạn cô lập họ khỏi thế giới bên ngoài, biến mình thành chỗ dựa tinh thần duy nhất của họ.

Giai đoạn 4: Hạ thủ – Kích hoạt sự đầu hàng tự nguyện

Đây là bước cuối cùng, khi đối phương đã hoàn toàn mê muội. Bạn chỉ cần đưa ra một cú hích nhẹ, họ sẽ tự động dâng hiến sự trung thành, tình cảm hoặc tiền bạc cho bạn một cách hoàn toàn tự nguyện và hạnh phúc.

3. Ứng dụng 'Nghệ thuật quyến rũ' vào con chữ để 'thao túng' độc giả

Cuốn sách này cực kỳ nặng tính thực chiến nếu bạn biết dịch chuyển nó từ bối cảnh yêu đương sang bối cảnh sáng tạo nội dung. Viết lách thực chất chính là một cuộc quyến rũ bằng ngôn từ.

Đòn kéo thả trong bài viết:
Đừng bao giờ phơi bày hết mọi giá trị của bài viết ở ngay phần đầu. Hãy học cách giật tít mập mờ, đưa ra những câu hỏi lấp lửng ở phần đầu để khơi dậy sự tò mò (Giai đoạn 1).

Tạo sự bí ẩn bằng tính năng: Việc ẩn đi phần nội dung hay nhất chính là việc áp dụng đòn 'Tạo ra sự khan hiếm và tò mò'. Độc giả muốn xem phần ẩn đó không chỉ vì nội dung, mà vì tâm lý không muốn bỏ lỡ một bí mật.

Biến độc giả thành trung tâm: Thay vì thao thao bất tuyệt kể về bản thân, hãy viết về những vấn đề, những nỗi đau của độc giả (áp dụng kiểu 'Người mê hoặc' ). Khi độc giả thấy mình được thấu hiểu, họ sẽ tự động tặng xu và nhấn theo dõi bạn.

4. Mặt tối của cuốn sách và lời cảnh tỉnh về những 'Kẻ phản quyến rũ'

Robert Greene
cũng dành một phần để vạch mặt những kẻ 'Phản quyến rũ' (Anti-Seducers), những người luôn đẩy người khác ra xa vì sự ích kỷ, keo kiệt, nói quá nhiều về bản thân hoặc quá nhạy cảm trước những lời chỉ trích.

Bài học đắt giá: Trên diễn đàn, nếu chúng ta chỉ chăm chăm đi spam link bài viết, ép người khác phải đọc bài của mình hoặc nổi đóa lên khi bị chê, chúng ta chính là những kẻ phản quyến rũ. Sự quyến rũ chân chính đòi hỏi một cái đầu lạnh, sự tinh tế và khả năng quan sát tuyệt vời để biết lúc nào nên tiến, lúc nào nên lùi.

Lời kết: Khi con tim đầu hàng lý trí

55285001215_56e86803d4_o.jpg

'Nghệ Thuật Quyến Rũ'

Của Robert Greene có thể khiến nhiều người cảm thấy e dè vì sự trần trụi và có phần 'ma mãnh' của nó. Nhưng nếu gạt bỏ những định kiến đạo đức thông thường, bạn sẽ nhận ra đây là một công trình nghiên cứu tâm lý nhân văn và sâu sắc đến kinh ngạc.

Thế giới này là một cuộc chơi của sức ảnh hưởng. Hoặc là bạn quyến rũ người khác để đạt được mục tiêu, hoặc là bạn chấp nhận bị người khác quyến rũ và dắt mũi. Hãy làm chủ những đòn tâm lý này để biến con chữ của bạn thành một thứ vũ khí sắc bén, chinh phục mọi trái tim và khối óc của độc giả trên Dembuon nhé!

Góc thảo luận: Bạn thấy mình dễ bị hạ gục bởi kiểu người quyến rũ nào nhất trong 9 kiểu trên? Riêng mình thì cực kỳ nể những người thuộc hệ 'Ngôi sao', lúc nào cũng có một khoảng cách bí ẩn làm mình tò mò muốn khám phá. Hãy comment chia sẻ gu của bạn và cùng mổ xẻ cuốn sách này nhé!

Nếu bài review này giúp bạn mở mang tầm mắt, đừng quên thả tim, nhấn Theo dõi và tặng mình chút xu để tụi mình cùng nhau 'tu luyện' tiếp các siêu phẩm của Robert Greene nhé!

Cảm ơn bạn Lunarchen đã tạo cho mình cảm hứng để mình viết bài review này.


*qobe 15*
 
6,864 ❤︎ Bài viết: 1926 Tìm chủ đề
(Bài viết này là một món quà gửi tặng bạn - Lunarchen, một cao nhân có cùng gu 'sách hệ chiến' trên diễn đàn, cảm ơn bạn vì một lời hẹn đàm đạo đầy cảm hứng)

Khi sự quyến rũ trở thành thứ quyền lực tối thượng

❓Bạn nghĩ quyến rũ là gì?

Là một gương mặt đẹp, một thân hình nóng bỏng hay những lời mật ngọt đường mật?

55284497776_797e8b4eb7_o.jpg

Nếu bạn vẫn nghĩ như vậy, Robert Greene sẽ khiến bạn phải thay đổi hoàn toàn tư duy. Trong cuốn sách mang tính cách mạng Nghệ Thuật Quyến Rũ, ông khẳng định: Quyến rũ không phải là một trò chơi may rủi của số phận, mà là một thứ quyền lực tối thượng, một dạng tâm lý chiến có tính toán nhằm kiểm soát tâm trí và định hướng hành vi của người khác mà họ hoàn toàn không hề hay biết.

Bằng việc mổ xẻ cuộc đời của những bậc thầy quyến rũ nhất lịch sử như Cleopatra, Casanova hay John F. Kennedy, tác giả đã bóc trần những quy luật ngầm định của sự cuốn hút. Hãy cùng tôi bước vào thế giới đầy mê hoặc này để xem làm thế nào để biến bản thân thành một thỏi nam châm thu hút bất kỳ ai, và quan trọng hơn ứng dụng nó vào con chữ để chinh phục độc giả trên Dembuon nhé!


55284747524_72eb201757_o.png

1. Chân dung 9 kiểu người quyến rũ – Bạn thuộc hệ nào?

Robert Greene
mở đầu cuốn sách bằng việc phân loại 9 kiểu nhân vật có sức hút tự nhiên trong xã hội. Mỗi kiểu người có một 'vũ khí' riêng để thao túng cảm xúc đối phương:

Mỹ nhân ngư (The Siren) : Mang lại ảo tưởng về sự giải thoát khỏi thực tại, sử dụng vẻ ngoài và năng lượng tình dục mạnh mẽ.

Kẻ phóng đãng (The Rake) : Bậc thầy đánh trúng tâm lý khao khát được chiều chuộng, yêu thương điên cuồng của phụ nữ.

Người tình lý tưởng (The Ideal Lover) : Nhìn thấu những gì đối phương còn thiếu thốn trong tâm hồn và hóa thân thành hình mẫu lý tưởng đó.

Kẻ biến sắc (The Dandy) : Sự lấp lửng giữa nam tính và nữ tính, tạo ra sự tò mò và nổi loạn.

Đứa trẻ ngây thơ (The Natural) : Đánh vào lòng trắc ẩn của người khác bằng sự chân thành, vụng về và tinh nghịch.

Cô gái lãng mạn (The Coquette) : Chuyên gia chơi trò 'mèo vờn chuột', lúc nồng nhiệt lúc lạnh lùng khiến đối phương phát điên.

Người mê hoặc (The Charmer) : Luôn tập trung vào người khác, làm cho họ cảm thấy mình là trung tâm vũ trụ để đổi lấy sự sùng bái.

Bậc đế vương (The Charismatic) : Tỏa ra sự tự tin tuyệt đối, năng lực phi thường hoặc một đức tin mạnh mẽ khiến đám đông muốn phục tùng.

Ngôi sao (The Star) : Tạo khoảng cách bí ẩn, biến mình thành một bóng hình để người khác tự suy diễn và thần tượng hóa.

Chiêm nghiệm cá nhân: Đọc phần này, tôi phải bật cười vì nhận ra trên diễn đàn Dembuon cũng có đủ 9 kiểu người này qua phong cách viết bài. Có những tác giả thuộc hệ 'Đứa trẻ ngây thơ', viết văn rất mộc mạc, gần gũi khiến ai cũng muốn vào chở che, ủng hộ xu. Lại có những người thuộc hệ 'Ngôi sao' hay 'Bậc đế vương' viết những bài luận cực kỳ sắc bén, tự tin, tạo ra một uy quyền vô hình làm độc giả nể phục. Hiểu được mình thuộc kiểu nào sẽ giúp chúng ta định hình phong cách cá nhân rõ ràng hơn.

2. Quy trình 24 đòn tâm lý hạ gục đối phương

Nếu phần 1 là chuẩn bị 'vũ khí' thì phần 2 của cuốn sách chính là 'bản kế hoạch tác chiến'. Robert Greene chia quá trình quyến rũ thành 4 giai đoạn với 24 chiến lược tinh vi:

Giai đoạn 1: Ly gián – Đánh thức sự chú ý và lòng ham muốn

Mọi sự quyến rũ đều bắt đầu bằng việc khiến đối phương chú ý đến bạn. Bạn phải tạo ra một sự thiếu hụt trong tâm lý của họ, làm cho họ cảm thấy cuộc sống hiện tại thậtnhàm chán và bạn chính là luồng gió mới. Đòn 'Tạo ra cảm giác an toàn giả tạo' hay 'Sử dụng những tín hiệu mập mờ' được áp dụng triệt để ở giai đoạn này để kích thích sựtò mò.

Giai đoạn 2: Lầm lạc – Tạo ra sự hoang mang và khoái cảm

Khi con mồi đã chú ý, bạn bắt đầu đẩy họ vào mê cung cảm xúc. Chiến thuật kinh điển ở đây là 'Chơi trò kéo thả' (lúc nhiệt tình, lúc biến mất không lý do). Sự không chắc chắn sẽ buộc não bộ của họ phải nghĩ về bạn liên tục. Bản chất con người là thích những gì khó chinh phục, cái gì có được quá dễ dàng sẽ nhanh chóng bị nhàm chán.

Giai đoạn 3: Bên bờ vực – Khơi dậy những ẩn ức sâu kín

Bạn bắt đầu thâm nhập sâu vào nội tâm, tìm ra những điểm yếu, những tổn thương hoặc khao khát thầm kín của đối phương để xoa dịu chúng. Bạn cô lập họ khỏi thế giới bên ngoài, biến mình thành chỗ dựa tinh thần duy nhất của họ.

Giai đoạn 4: Hạ thủ – Kích hoạt sự đầu hàng tự nguyện

Đây là bước cuối cùng, khi đối phương đã hoàn toàn mê muội. Bạn chỉ cần đưa ra một cú hích nhẹ, họ sẽ tự động dâng hiến sự trung thành, tình cảm hoặc tiền bạc cho bạn một cách hoàn toàn tự nguyện và hạnh phúc.

3. Ứng dụng 'Nghệ thuật quyến rũ' vào con chữ để 'thao túng' độc giả

Cuốn sách này cực kỳ nặng tính thực chiến nếu bạn biết dịch chuyển nó từ bối cảnh yêu đương sang bối cảnh sáng tạo nội dung. Viết lách thực chất chính là một cuộc quyến rũ bằng ngôn từ.

Đòn kéo thả trong bài viết:
Đừng bao giờ phơi bày hết mọi giá trị của bài viết ở ngay phần đầu. Hãy học cách giật tít mập mờ, đưa ra những câu hỏi lấp lửng ở phần đầu để khơi dậy sự tò mò (Giai đoạn 1).

Tạo sự bí ẩn bằng tính năng: Việc ẩn đi phần nội dung hay nhất chính là việc áp dụng đòn 'Tạo ra sự khan hiếm và tò mò'. Độc giả muốn xem phần ẩn đó không chỉ vì nội dung, mà vì tâm lý không muốn bỏ lỡ một bí mật.

Biến độc giả thành trung tâm: Thay vì thao thao bất tuyệt kể về bản thân, hãy viết về những vấn đề, những nỗi đau của độc giả (áp dụng kiểu 'Người mê hoặc' ). Khi độc giả thấy mình được thấu hiểu, họ sẽ tự động tặng xu và nhấn theo dõi bạn.

4. Mặt tối của cuốn sách và lời cảnh tỉnh về những 'Kẻ phản quyến rũ'

Robert Greene
cũng dành một phần để vạch mặt những kẻ 'Phản quyến rũ' (Anti-Seducers), những người luôn đẩy người khác ra xa vì sự ích kỷ, keo kiệt, nói quá nhiều về bản thân hoặc quá nhạy cảm trước những lời chỉ trích.

Bài học đắt giá: Trên diễn đàn, nếu chúng ta chỉ chăm chăm đi spam link bài viết, ép người khác phải đọc bài của mình hoặc nổi đóa lên khi bị chê, chúng ta chính là những kẻ phản quyến rũ. Sự quyến rũ chân chính đòi hỏi một cái đầu lạnh, sự tinh tế và khả năng quan sát tuyệt vời để biết lúc nào nên tiến, lúc nào nên lùi.

Lời kết: Khi con tim đầu hàng lý trí

55285001215_56e86803d4_o.jpg

'Nghệ Thuật Quyến Rũ'

Của Robert Greene có thể khiến nhiều người cảm thấy e dè vì sự trần trụi và có phần 'ma mãnh' của nó. Nhưng nếu gạt bỏ những định kiến đạo đức thông thường, bạn sẽ nhận ra đây là một công trình nghiên cứu tâm lý nhân văn và sâu sắc đến kinh ngạc.

Thế giới này là một cuộc chơi của sức ảnh hưởng. Hoặc là bạn quyến rũ người khác để đạt được mục tiêu, hoặc là bạn chấp nhận bị người khác quyến rũ và dắt mũi. Hãy làm chủ những đòn tâm lý này để biến con chữ của bạn thành một thứ vũ khí sắc bén, chinh phục mọi trái tim và khối óc của độc giả trên Dembuon nhé!

Góc thảo luận: Bạn thấy mình dễ bị hạ gục bởi kiểu người quyến rũ nào nhất trong 9 kiểu trên? Riêng mình thì cực kỳ nể những người thuộc hệ 'Ngôi sao', lúc nào cũng có một khoảng cách bí ẩn làm mình tò mò muốn khám phá. Hãy comment chia sẻ gu của bạn và cùng mổ xẻ cuốn sách này nhé!

Nếu bài review này giúp bạn mở mang tầm mắt, đừng quên thả tim, nhấn Theo dõi và tặng mình chút xu để tụi mình cùng nhau 'tu luyện' tiếp các siêu phẩm của Robert Greene nhé!

Cảm ơn bạn Lunarchen đã tạo cho mình cảm hứng để mình viết bài review này.


*qobe 15*

Có lẽ cốt lõi của sự quyến rũ chưa bao giờ nằm ở nhan sắc.

Ít nhất, đó là điều tôi nhận ra khi nghiền ngẫm cuốn The Art of Seduction của Robert Greene và nghĩ về Cleopatra. Lịch sử đã bóc trần một sự thật: Vị nữ hoàng huyền thoại này không hề đẹp theo tiêu chuẩn thông thường. Những đồng xu cổ thời đó còn lưu lại gương mặt nàng với chiếc mũi quặp lớn và những đường nét thô cứng. Vậy mà, cả hai vị anh hùng lẫy lừng của Rome là Julius Caesar lẫn Mark Antony đều nguyện sa chân vào đời nàng như những kẻ say mộng.

Vũ khí tối thượng của Cleopatra, và cũng là mật mã của mọi cuộc quyến rũ bậc thầy, chính là khả năng hạ thấp cái tôi cá nhân để biến mình thành tấm gương phản chiếu trọn vẹn những khát khao thầm kín nhất của đối phương.

Bản chất con người là sinh vật mang tính "tự luyến nguyên thủy". Chúng ta luôn yêu thương, vị kỷ và ưu tiên bản thân mình nhất. Kẻ quyến rũ đại tài là người đọc vị được sự tự luyến này, biết cách quan sát một cách ám ảnh để tìm ra khoảng trống trong tâm hồn đối tượng, rồi đóng vai chiếc "chìa khóa" lấp đầy nó một cách hoàn hảo.

Khi gặp Cleopatra, Julius Caesar đã là một hoàng đế chinh phạt lẫy lừng nhưng già dặn, mệt mỏi với những mưu mô chính trị nghẹt thở ở Rome. Ông thèm khát sự tươi trẻ, một quyền lực tối thượng mang tính thần thánh (điều mà nền cộng hòa La Mã không có) và một tri kỷ đủ tầm để chia sẻ tham vọng vĩ đại.

Cleopatra không tiếp cận ông như một người phụ nữ tầm thường. Nàng cuộn mình trong một tấm thảm, để lính hầu khênh vào tận phòng ngủ của Caesar. Khi tấm thảm mở ra, nàng xuất hiện như một món quà bất ngờ, vừa táo bạo vừa ngạo nghễ. Nàng cho Caesar thấy hình ảnh một vị Nữ thần sống sinh động, một bộ óc uyên bác có thể đàm đạo về triết học lẫn chiến lược. Nàng tự biến mình thành hiện thân của chính đất nước Ai Cập giàu có và huyền bí mà Caesar đang khát khao chinh phục.

Nhưng đối với Mark Antony, đó lại là một ván cờ chiến lược khác hẳn.

Trái ngược với Caesar sâu sắc, Antony là một chiến binh dũng mãnh nhưng thô ráp, thích rượu chè, tiệc tùng và sự phóng đãng. Ông luôn phải sống dưới cái bóng quá vĩ đại của Caesar và mệt mỏi với áp lực trách nhiệm.

Hiểu rõ điều đó, Cleopatra thay đổi hoàn toàn chiến thuật. Nàng rũ bỏ sự uyên bác để xuất hiện trên chiếc thuyền rồng xa xỉ, lộng lẫy trong trang phục của Thần Vệ Nữ. Khi Antony mời nàng dự tiệc, nàng thẳng thừng từ chối và ngược lại, mời ông lên thuyền của mình. Bằng cách đảo ngược vị thế, nàng buộc Antony phải bước vào thế giới thần thoại do chính nàng tạo ra. Sự xa hoa tột đỉnh ấy khiến một gã chiến binh choáng ngợp, cảm thấy mình thực sự đã bước lên đỉnh cao quyền lực, nơi ngay cả Caesar khi xưa cũng chưa từng được đón tiếp bằng nghi lễ thần thánh đến thế.

Sau cái chạm mặt đầy tính kịch ấy, nàng lập tức nhập cuộc chơi với Antony: Cùng ông uống rượu thâu đêm, chơi xúc xắc, đi săn, thậm chí cải trang thành người hầu lang thang trên phố đêm Alexandria.

Cleopatra không chỉ vuốt ve lòng tự trọng của Antony bằng vật chất, nàng tấn công thẳng vào tham vọng lớn nhất của ông. Nàng biết Caesar là một nhà chính trị lạnh lùng, luôn xem Ai Cập như một quân bài cờ thế. Nhưng Antony lại là kẻ hành động theo cảm xúc và sự lãng mạn của một chiến binh. Bằng sự khéo léo, nàng gieo vào đầu Antony ý niệm rằng: Caesar đã là quá khứ, và những gì Caesar chưa làm được (như việc đánh bại đế chế Parthia ở phương Đông), Antony hoàn toàn có thể hoàn thành. Nàng vẽ ra viễn cảnh về một Đế chế Đông - Tây hợp nhất, nơi Antony không còn là "người kế thừa của Caesar", mà là một Vị thần chiến tranh thực sự, sánh đôi cùng Nữ thần Ai Cập.

Nàng cho ông thứ mà ông thèm khát nhất: Sự công nhận rằng ông giỏi hơn Caesar.

Nàng không nói huých toẹt ra điều đó theo kiểu nịnh bợ thô thiển. Nàng dùng lời thì thầm, dùng những cái liếc mắt, và dùng chính quyền lực của Ai Cập để làm bệ phóng cho giấc mơ của Antony. Nàng khiến Antony tin rằng, khi ở bên nàng, ông mới thực sự trở thành người đàn ông vĩ đại nhất thế giới. Chính vì được thỏa mãn cái tôi quá lớn này, Antony đã hoàn toàn "điên đảo". Ông sẵn sàng dâng hiến đất đai của La Mã cho các con của Cleopatra, sẵn sàng quay lưng lại với Rome, với người vợ tào khang để ở lại Alexandria. Cho đến tận những phút cuối cùng khi mọi thứ sụp đổ, Antony vẫn chọn cái chết bên cạnh Cleopatra: Vì nàng là người duy nhất biến ảo tưởng vĩ đại nhất của cuộc đời ông thành "sự thật".

Bản chất của quyến rũ: "Tôi không là ai cả, tôi là tấm gương của bạn"

Đến đây, ta mới hiểu được điều Robert Greene thực sự muốn truyền tải. Sai lầm lớn nhất của hầu hết mọi người khi cố gắng thu hút ai đó là quá tập trung vào bản thân: Cố phô diễn tài năng, nhan sắc hay tiền bạc của mình. Nhưng sự quyến rũ đích thực luôn là một quá trình hướng ngoại.

Kẻ quyến rũ bậc thầy giống như một con tắc kè hoa hay một tấm gương soi. Bạn phải tạm thời hạ cái tôi của mình xuống, quan sát một cách ám ảnh đối tượng để tìm ra: Họ đang thiếu thốn điều gì? Họ tự hào về điều gì nhưng chưa được công nhận? Vết thương lòng hay nỗi bất an lớn nhất của họ là gì?

Khi bạn tìm ra, bạn "hóa thân" thành câu trả lời cho những câu hỏi đó. Bạn phản chiếu lại chính những khao khát của họ. Người bị quyến rũ nghĩ rằng họ đang yêu bạn, nhưng thực chất, thứ họ yêu chính là phiên bản hoàn hảo của chính họ được phản chiếu qua bạn. Khi Cleopatra đóng vai một người bạn nhậu hoang dã với Antony, bà đang yêu cái phần "chiến binh thích tự do, phóng đãng" trong ông. Bà khiến Antony yêu chính bản thân ông khi ở bên bà. Đó là lý do tại sao sự quyến rũ dựa trên việc "vuốt ve cái tôi" luôn có sức mạnh hủy diệt: Vì nó đánh thẳng vào bản năng gốc rễ nhất của loài người.

Từ đây, một câu hỏi khác lại mở ra: " Tại sao có những người lại yêu kẻ có tính cách hoàn toàn trái ngược với chính mình?"

Có thực là họ yêu sự đối lập hay không? Hay họ đang yêu một bản ngã thầm kín của chính họ?

Cá tính đối lập làm họ bị thu hút đó, thực chất chính là phần bản ngã thầm kín mà họ khao khát muốn trở thành nhưng không thể. Từ khi sinh ra, con người ta đã bị kìm kẹp bởi giáo dục, gia đình và xã hội. Để sinh tồn, họ buộc phải chọn một tính cách "chuẩn mực" và ép phần tính cách đối lập vào bóng tối.

Một người luôn sống quy củ, lý trí, kiểm soát (như Julius Caesar) sẽ bị hút hồn bởi một kẻ táo bạo, ma mị, đầy kịch tính (như Cleopatra). Vì sâu trong thâm tâm, họ mệt mỏi với sự kìm kẹp của chính mình, họ khao khát được hoang dại, được tự do nhưng không dám.

Một cô gái sống quá ngoan hiền, rụt rè thường dễ rơi vào lưới tình của một anh chàng "bad boy" ngạo nghễ, bất cần. Không phải cô ấy yêu sự tồi tệ, mà cô ấy thèm khát sự nổi loạn và tự do mà anh ta đang sở hữu, thứ mà cô ấy chưa bao giờ dám thể hiện ra.

Vì vậy, sự "đối lập" bề ngoài thực chất lại là sự bù trừ hoàn hảo cho phần bản ngã thầm kín ở bên trong. Chúng ta bị thu hút bởi người đối lập không phải vì họ khác ta, mà vì họ đang sống thay cho phần tính cách mà ta đã bỏ rơi hoặc không thể có được.

Lời kết

Cốt lõi của sự quyến rũ mà Greene muốn nói chính là tâm lý học về cái tôi. Kẻ quyến rũ đại tài không mang đến cho đối phương một con người mới, mà mang đến cho họ một chiếc chìa khóa để mở khóa phần bản ngã thầm kín nhất của chính mình. Khi ở bên kẻ quyến rũ, đối tượng cảm thấy mình "trọn vẹn" hơn, sống động hơn và được là chính mình hơn, dù đó là phần tính cách tốt hay xấu.
 
Chỉnh sửa cuối:
125 ❤︎ Bài viết: 34 Tìm chủ đề
Nhắc tới tên mình trong bài bạn, làm mình ngại ghê

@Lunarchen Biết bạn đang đợi bài nên mình phải vắt óc lên sóng sớm nhất có thể đó, nhắc tên bạn trong bài như một lời cảm ơn chân thành từ mình đó bạn.

Cảm ơn bạn rất nhiều vì đã ủng hộ bài viết này nha, đây là động lực để mình tiếp tục cày cuốc tủ sách của Robert Greene. Đọc đoạn kết của cuốn sách này mình thấy thấm thía nhất câu 'sự đối lập bề ngoài thực chất là sự bù trừ hoàn hảo cho phần bản ngã thầm kín bên trong'. Mong là bài review này hợp gu và không làm bạn thất vọng.
 
6,864 ❤︎ Bài viết: 1926 Tìm chủ đề
Ví dụ như mình muốn hỏi bạn

Bạn thấy rober greene là người thế nào? Nghệ thuật quyến rũ của ông ta là nghệ thuật hay chỉ là chiêu trò lừa đảo?

Đôi khi đọc xong sách của rober greene mình thấy người đàn ông này thực sự cũng hơi bị vô nhân tính đó,

Có những chiêu trò ông ta nói về nó, rõ ràng khá xấu xa nhưng thực sự lại rất mệ hoặc
 
125 ❤︎ Bài viết: 34 Tìm chủ đề
Ví dụ như mình muốn hỏi bạn

Bạn thấy rober greene là người thế nào? Nghệ thuật quyến rũ của ông ta là nghệ thuật hay chỉ là chiêu trò lừa đảo?

Đôi khi đọc xong sách của rober greene mình thấy người đàn ông này thực sự cũng hơi bị vô nhân tính đó,

Có những chiêu trò ông ta nói về nó, rõ ràng khá xấu xa nhưng thực sự lại rất mệ hoặc

Bạn đặt ra những câu hỏi này gãi đúng chỗ ngứa của mình luôn. Thật ra hồi trước, lúc mình mới đọc xong bộ sách của Robert Greene mình cũng từng có cảm giác gai người và nghĩ ông tác giả này lạnh lùng, vô tình.

Theo góc nhìn của mình, Nghệ thuật quyến rũ hay các tác phẩm khác của ông ấy vừa là nghệ thuật vừa là chiêu trò thao túng. Bản chất Robert Greene, ông không sáng tạo ra những chiêu trò đó, mà ông chỉ đóng vai trò như một nhà động vật học, ông quan sát, ghi chép lại và bóc trần những sự thật xấu xa, đen tối nhất của bản chất con người vốn đã tồn tại lâu nay rồi.

Đúng như bạn nói, ông vô nhân tính vì ông phơi bày lớp vỏ bọc đạo đức tốt đẹp mà xã hội vẫn tô vẽ lâu nay. Ông chỉ ra đằng sau vẻ đẹp là một kịch bản săn mồi đầy toan tính. Thực sự theo mình thấy quá đúng, đánh thẳng vào những ham muốn sâu nhất trong con người mỗi chúng ta.

Mình nghĩ việc đọc sách của Robert Greene giống như mình học cách nhận biết các loại chất độc vậy. Không phải để chúng ta đi đầu độc người khác, mà là để khi có ai đó dùng những chiêu trò xấu xa này lên mình, mình có thể nhận biết được và bảo vệ bản thân không bị dắt mũi.

Theo mình là vậy, bạn có câu hỏi hay thắc mắc nào, bạn cứ comment mình cùng nhau thảo luận nhé, cảm ơn những câu hỏi của bạn, thật sự bạn hỏi rất hay *qobe 10*
 
6,864 ❤︎ Bài viết: 1926 Tìm chủ đề
Bạn đặt ra những câu hỏi này gãi đúng chỗ ngứa của mình luôn. Thật ra hồi trước, lúc mình mới đọc xong bộ sách của Robert Greene mình cũng từng có cảm giác gai người và nghĩ ông tác giả này lạnh lùng, vô tình.

Theo góc nhìn của mình, Nghệ thuật quyến rũ hay các tác phẩm khác của ông ấy vừa là nghệ thuật vừa là chiêu trò thao túng. Bản chất Robert Greene, ông không sáng tạo ra những chiêu trò đó, mà ông chỉ đóng vai trò như một nhà động vật học, ông quan sát, ghi chép lại và bóc trần những sự thật xấu xa, đen tối nhất của bản chất con người vốn đã tồn tại lâu nay rồi.

Đúng như bạn nói, ông vô nhân tính vì ông phơi bày lớp vỏ bọc đạo đức tốt đẹp mà xã hội vẫn tô vẽ lâu nay. Ông chỉ ra đằng sau vẻ đẹp là một kịch bản săn mồi đầy toan tính. Thực sự theo mình thấy quá đúng, đánh thẳng vào những ham muốn sâu nhất trong con người mỗi chúng ta.

Mình nghĩ việc đọc sách của Robert Greene giống như mình học cách nhận biết các loại chất độc vậy. Không phải để chúng ta đi đầu độc người khác, mà là để khi có ai đó dùng những chiêu trò xấu xa này lên mình, mình có thể nhận biết được và bảo vệ bản thân không bị dắt mũi.

Theo mình là vậy, bạn có câu hỏi hay thắc mắc nào, bạn cứ comment mình cùng nhau thảo luận nhé, cảm ơn những câu hỏi của bạn, thật sự bạn hỏi rất hay *qobe 10*

Bạn thích chiêu trò nào nhất trong mấy trò ổng chỉ?
 
125 ❤︎ Bài viết: 34 Tìm chủ đề
Bạn thích chiêu trò nào nhất trong mấy trò ổng chỉ?

Thú thật với bạn trong 24 đòn tâm lý của Robert Greene, đòn khiến mình vừa bái phục vừa thấy sợ nhất chính là chiến thuật Pha trộn giữa khoái cảm và sự đau đớn, nói dễ hiểu hơn là chiêu Kéo - thả.

Còn bạn thích đòn nào trong 24 đòn tâm lý đó?
 
125 ❤︎ Bài viết: 34 Tìm chủ đề
Chiêu đó là mèo vờn chuột ấy

Mình thì thích tất

Hì.. Cảm ơn bạn, nếu bạn thích cuốn nào nữa, bạn cứ nói, mình viết thêm 1 phần là tặng bạn, 1 phần mình muốn lan tỏa những giá trị của tác giả qua những cuốn sách đến với mọi người trên đây
 
6,864 ❤︎ Bài viết: 1926 Tìm chủ đề
Uhmmmm nói ra chắc bạn giận

Nhưng thôi mình vẫn nói

Mình thấy bài review này của bạn chưa đã về thánh kinh của mình

Mình đã tưởng nó sẽ phân tích sâu sắc hơn thế

Mà thôi, mình nói ra cho bạn biết cảm nghĩ của mình

Cảm ơn bạn nhen
 
125 ❤︎ Bài viết: 34 Tìm chủ đề
Uhmmmm nói ra chắc bạn giận

Nhưng thôi mình vẫn nói

Mình thấy bài review này của bạn chưa đã về thánh kinh của mình

Mình đã tưởng nó sẽ phân tích sâu sắc hơn thế

Mà thôi, mình nói ra cho bạn biết cảm nghĩ của mình

Cảm ơn bạn nhen

Kkk.. Sao mình giận bạn chứ, ngược lại mình phải cảm ơn bạn mới đúng, vì bạn đã thẳng thắn chia sẻ cảm nghĩ thật lòng như vậy. Tìm được một người đọc có tâm, dám chê thật tình để mình tiến bộ mới là điều đáng quý nhất trên diễn đàn này.

Bạn nói đúng, cuốn sách Nghệ thuật quyến rũ quá đồ sộ và thâm sâu, mình cố gắng viết nén toàn bộ 9 kiểu người và 24 đòn tâm lý chiến vào trong một bài review vô tình làm các nội dung bị dàn trải, chưa thể đào sâu vào các tầng phân tích nặng đô như bạn kỳ vọng. Những bài sau mình sẽ cố gắng tập trung đào sâu và phân tích kỹ nhất có thể nhé. Đến lúc đó mời bạn vào "soi" giúp mình nhé, Cảm ơn bạn vì một lời góp ý chất lượng này.. Hì *bafu 3*
 
6,864 ❤︎ Bài viết: 1926 Tìm chủ đề
Kkk.. Sao mình giận bạn chứ, ngược lại mình phải cảm ơn bạn mới đúng, vì bạn đã thẳng thắn chia sẻ cảm nghĩ thật lòng như vậy. Tìm được một người đọc có tâm, dám chê thật tình để mình tiến bộ mới là điều đáng quý nhất trên diễn đàn này.

Bạn nói đúng, cuốn sách Nghệ thuật quyến rũ quá đồ sộ và thâm sâu, mình cố gắng viết nén toàn bộ 9 kiểu người và 24 đòn tâm lý chiến vào trong một bài review vô tình làm các nội dung bị dàn trải, chưa thể đào sâu vào các tầng phân tích nặng đô như bạn kỳ vọng. Những bài sau mình sẽ cố gắng tập trung đào sâu và phân tích kỹ nhất có thể nhé. Đến lúc đó mời bạn vào "soi" giúp mình nhé, Cảm ơn bạn vì một lời góp ý chất lượng này.. Hì *bafu 3*

Sư phụ gymer

Ngài đừng buồn lòng nhen,

Đôi khi do tính con nó hàm hồ dị á, chứ con ko có ý gì đâu, nhưng sư phụ nói xem

Thay vì ngài tóm tắt một cuốn sách, sao ngài ko thử để góc nhìn của ngài và suy nghĩ của ngài về cuốn sách đó

Ngài biết phê phim ko? Trên utube ấy, thường họ review phim ko phải là tóm tắt mà là họ đưa cảm nhận của họ góc nhìn của họ phân tích của họ với bộ phim đó

Điều đó khiến khán giả thích thú và họ sẽ muốn xem vì tò mò và để coi góc nhìn của reviewer có đúng hay ko
 

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back