Bạn được Concetta25 mời tham gia diễn đàn viết bài kiếm tiền VNO, bấm vào đây để đăng ký.
5,501 ❤︎ Bài viết: 1748 Tìm chủ đề
Phố Đông- Lữ khách

Tác giả: Lunarchen

Thể loại: Tự do.

OIP.4caS63HCxZB2Pyf4jHnmkQHaE7


******

Tháng Tám vừa đi qua nửa chặng đường

Hà Nội giấu mình trong chiều mưa nắng

Ngã Tư Sở, dòng người chưa từng lặng

Ta đứng bên đường, lữ khách đợi chờ ai?

Có phải đợi một người để nắm bàn tay

Cho rượu nồng gặp nước mà biến chất

Ta vì người, người vì ta... đánh mất

Cái tôi kiêu kỳ, cái cứng cỏi hư vinh.

Chắp tay cầu giữa phố thị phồn vinh

Mong một người để cùng nhau mềm yếu

Như rượu hòa vào nước... chẳng cần thấu hiểu

Mất men nồng xưa, mất vị nhạt ban đầu.

Chỉ biết từ nay hai thực thể chung lòng

Dẫu rượu loãng đi, dẫu nước không còn vẹn

Cái "biến chất" ấy, là một đời dâng hiến

Ta nguyện vì người, thay vị đổi hương.

Lữ khách chờ ai giữa phố xá đông đường?

Chờ một người đến, rồi chờ người ở lại

Và bình thản... chờ cả người đi mãi

Cười với chính mình, mặc kệ những ngược xuôi.

Dẫu mai này chỉ còn mỗi ta thôi

Lại độc hành đi, lại một mình mạnh mẽ

Thì ít nhất cũng một thời tuổi trẻ

Đã tự nguyện hòa, đã đổi khác vì nhau.

Chẳng cần rượu nồng, chẳng cần nước thanh cao

Chỉ một lần thôi, ta tự nguyện tan vào

Để biết yêu thương, để lòng thôi mỏi mệt

Dẫu đoạn đường cùng... vẫn độc bước đơn côi.
***HẾT-Lunar****

 
5,501 ❤︎ Bài viết: 1748 Tìm chủ đề

Năm ấy, ta ngồi ở đây, đọc một bài tản văn về Hà Nội của người lạ. Khoảng cách địa lý bỗng chốc chẳng còn nghĩa lý gì, khi cái "ngã tư" của lòng người vốn dĩ ở đâu cũng chật chội và đầy bụi bặm như nhau.

Ta viết bài thơ này, không phải để kể khổ về một cuộc chia ly, mà để ghi lại một lần ta dám sống thật với sự mềm yếu của mình.

Xưa nay người ta vẫn sợ sự thay đổi, sợ khi rượu pha vào nước thì chẳng còn men nồng, nước cũng chẳng còn vẹn nguyên vị nhạt ban đầu. Nhưng ta lại thấy đó là một vẻ đẹp đầy bao dung. Để thực sự chạm vào một ai đó, ta đã thầm lặng buông bỏ cái "cứng cỏi hư vinh" mà mình từng dày công xây dựng. Chấp nhận mình loãng đi một chút, nhạt đi một chút, chỉ để đổi lấy một khoảnh khắc được thực sự "hòa vào" nhau.

Đó không phải là đánh mất mình, mà là sự dũng cảm để trái tim được trở nên dịu dàng hơn.

Giữa phố xá Hà Nội trong tâm tưởng hay giữa bãi cát vàng dưới chân ta, lữ khách vẫn là lữ khách.


Ta trân trọng lúc người đến, nâng niu khi người ở lại, và rồi cũng nhẹ lòng đứng nhìn khi người đi mãi.

Ở tuổi trưởng thành, ta hiểu cái giá của tình yêu không nằm ở sự sở hữu.

Nó nằm ở quá trình ta đã vì nhau mà thay đổi. Sự cô độc lúc này không mang vị đắng của thất bại, mà mang vị thanh thản của một người đã sống trọn vẹn. Ta không trắng tay, bởi hành trang mang theo là cả một thời tuổi trẻ dám yêu, dám thừa nhận và dám buông tay.

Ta là rượu hay là nước, điều đó không còn quan trọng.

Quan trọng là ta đã không chọn đứng yên trong sự "tinh khôi" lạnh lẽo của riêng mình. Ta đã chọn tan vào đời, để rồi khi trở về với độc bước đơn côi, ta thấy mình sâu sắc và điềm nhiên hơn trước mọi ngược xuôi.

Dẫu mai này chỉ còn mỗi ta thôi, ta vẫn sẽ bước tiếp bằng sự mạnh mẽ được hun đúc từ chính những lần mềm yếu. Vì ít nhất, ta đã từng có một thời như thế. Một thời để biết thương mình, thương người, và thương cả những mỏi mệt của thế gian.
P/S: Cám ơn @Mạc Vấn già- bạn đồng niên, công tử xứ kinh kì, đại hiệp thi nhân... 100 hảo từ dành cho bạn nhưng.....
, đã cho mình mượn cái tản văn để viết nên bài thơ này..... Cần lắm những bài tản của bạn.
Cất bút.


 
Từ khóa: Sửa

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back