- Xu
- 753,481,487
Mẹ và cô
Buổi sáng bé chào Mẹ
Chạy tới ôm cổ Cô
Buổi chiều bé chào Cô
Rồi sà vào lòng Mẹ
Mặt trời mọc rồi lặn
Trên đôi chân lon ton
Hai chân trời của con
Là Mẹ và Cô giáo
Tác giả: Trần Quốc Toàn
Một bài thơ khác cũng rất hay và cùng chủ đề là bài thơ cô và mẹ Nguyễn Thị Phòng:
Cô và Mẹ
Mỗi sớm mai thức dậy
Mẹ đưa bé đến trường
Khoanh tay chào cô giáo
Cô khen: Bé dễ thương
Mỗi chiều sau buổi học
Mẹ đón em sân trường
Đáp lời: Con chào mẹ!
Mẹ mỉm cười yêu thương.
Mẹ và cô của bé
Là khoảng trời bao la
Cho ước mơ của bé
Bay cao và bay xa
Nguyễn Thị Phòng
Cảm nhận bài thơ Cô và mẹ
Bài thơ rất ngắn nhưng đọc lên thấy ấm áp ngay. Chỉ vài hình ảnh quen thuộc thôi mà vẫn gợi được cảm giác gần gũi, dịu dàng của tình yêu thương. Không cần nói nhiều, chỉ qua vài hình ảnh quen thuộc trong một ngày của đứa trẻ, tình yêu thương đã hiện ra trọn vẹn. Đó là sự gắn bó tự nhiên, không cần giải thích, không cần lý do.
Điều dễ thương nhất là cách đứa trẻ nhìn thế giới của mình. Với người lớn, một ngày là công việc, là bận rộn. Nhưng với em, một ngày chỉ đơn giản là đi từ vòng tay này sang vòng tay khác. Buổi sáng rời nhà, buổi chiều trở về, và ở cả hai nơi đều có người yêu thương mình.
Câu kết của bài thơ rất đẹp. Không gian rộng lớn của "chân trời" bỗng thu lại thành hai con người gần gũi nhất. Với đứa trẻ, thế giới không cần lớn, chỉ cần đủ đầy yêu thương là đã trọn vẹn rồi.
Chỉnh sửa cuối:

1616
10