- Xu
- 753,481,487
Có những nỗi nhớ không thể nói nhỏ. Nó cứ dồn lại trong ngực, đến một lúc nào đó chỉ muốn bật ra thành tiếng, muốn hét lên thật lớn rằng mình vẫn còn yêu, vẫn còn nhớ, dù người kia đã đi rất xa rồi. Nhưng càng muốn nói, lại càng thấy mình lạc giữa một khoảng trống mênh mông, nơi chỉ còn lại ký ức và một mình.
Ngày xưa từng rực rỡ bao nhiêu, thì bây giờ lại hoang vắng bấy nhiêu. Như cánh đồng sau mùa gặt, gió vẫn thổi nhưng không còn gì để giữ lại. Anh vẫn ở đó, vẫn là anh của ngày nào, chỉ khác là không còn em bên cạnh. Mỗi sáng, mỗi tối đều trôi qua giống nhau, dài và trống rỗng đến mức không còn phân biệt nổi thời gian nữa.
Có những câu hỏi cứ lặp lại mãi. Em giờ ở đâu, có còn vất vả không, có ai nắm tay em lúc mệt không. Và đau nhất là tự hỏi, trong những lúc rất bình thường của em, liệu có một khoảnh khắc nào em chợt nhớ đến anh không. Chỉ cần một chút thôi, cũng đủ để trái tim này thấy mình chưa bị lãng quên hoàn toàn.
Anh không trách em. Chỉ trách chính mình. Trách vì đã không nghĩ đủ, không giữ đủ, không hiểu đủ để níu em lại. Đến khi em đi rồi mới nhận ra, có những điều đáng lẽ phải làm sớm hơn, đáng lẽ phải nói ra sớm hơn. Nhưng mọi thứ đều đến muộn, và cái giá phải trả là một nỗi đau kéo dài không có điểm dừng.
Có những lúc tự hỏi tình yêu ngày đó là thật hay chỉ là một giấc mơ đẹp. Nếu là thật, sao lại dễ dàng tan biến như vậy. Nếu là giả, sao nỗi đau lại thật đến thế. Càng nghĩ càng không có câu trả lời, chỉ biết rằng dù thời gian có trôi xa bao nhiêu, trái tim này vẫn không chịu buông.
Yêu một người đã rời xa là cảm giác rất lạ. Biết rõ không thể quay lại, nhưng vẫn cứ yêu. Không còn hy vọng, nhưng cũng không nỡ từ bỏ. Chỉ là âm thầm mang theo, như một vết thương không lành, vừa đau, vừa quen, và dần trở thành một phần của chính mình.
Sao - anh - chỉ - muốn.. thét lên rằng: Anh nhớ em?
Yêu đương thuở ấy chỉ còn lại những cánh đồng hoang..
Đơn côi sớm tối anh bây giờ.. như thế thôi..
Hoang - mang, trống - vắng biết bao lần anh đã tự hỏi?
Giờ người đâu đó có còn khốn khó?
Có còn yêu anh nồng nàn như lúc xưa?
Giờ người đâu đó có thật hạnh phúc?
Có nghĩ về anh dù là trong phút giây?
Vì anh ngu si..
Lời Bài Hát
Sao anh chỉ muốn thét lên rằng anh nhớ em..
Yêu đương thuở ấy chỉ còn lại những cánh đồng hoang..
Đơn côi sớm tối anh bây giờ như thế thôi..
Hoang mang trống vắng biết bao lần anh đã tự hỏi..
Giờ người đâu đó có còn khốn khó?
Có còn yêu anh nồng nàn như lúc xưa?
Giờ người đâu đó có thật hạnh phúc?
Có nghĩ về anh dù là trong phút giây?
Vì anh ngu si, lòng đã không suy nghĩ..
Để em bước đi trách nhau được gì..
Vì anh ngu si, lòng đã không suy nghĩ..
Giờ ôm nỗi đau nỗi đau biệt ly..
Tình yêu hôm qua là thật hay dối trá..
Mà sao nỗi đau cứ theo nhau về..
Tình yêu hôm qua giờ đã trôi xa quá..
Lòng sao vẫn yêu vẫn yêu người xa..
Singer: Tuấn Hưng
Ngày xưa từng rực rỡ bao nhiêu, thì bây giờ lại hoang vắng bấy nhiêu. Như cánh đồng sau mùa gặt, gió vẫn thổi nhưng không còn gì để giữ lại. Anh vẫn ở đó, vẫn là anh của ngày nào, chỉ khác là không còn em bên cạnh. Mỗi sáng, mỗi tối đều trôi qua giống nhau, dài và trống rỗng đến mức không còn phân biệt nổi thời gian nữa.
Có những câu hỏi cứ lặp lại mãi. Em giờ ở đâu, có còn vất vả không, có ai nắm tay em lúc mệt không. Và đau nhất là tự hỏi, trong những lúc rất bình thường của em, liệu có một khoảnh khắc nào em chợt nhớ đến anh không. Chỉ cần một chút thôi, cũng đủ để trái tim này thấy mình chưa bị lãng quên hoàn toàn.
Anh không trách em. Chỉ trách chính mình. Trách vì đã không nghĩ đủ, không giữ đủ, không hiểu đủ để níu em lại. Đến khi em đi rồi mới nhận ra, có những điều đáng lẽ phải làm sớm hơn, đáng lẽ phải nói ra sớm hơn. Nhưng mọi thứ đều đến muộn, và cái giá phải trả là một nỗi đau kéo dài không có điểm dừng.
Có những lúc tự hỏi tình yêu ngày đó là thật hay chỉ là một giấc mơ đẹp. Nếu là thật, sao lại dễ dàng tan biến như vậy. Nếu là giả, sao nỗi đau lại thật đến thế. Càng nghĩ càng không có câu trả lời, chỉ biết rằng dù thời gian có trôi xa bao nhiêu, trái tim này vẫn không chịu buông.
Yêu một người đã rời xa là cảm giác rất lạ. Biết rõ không thể quay lại, nhưng vẫn cứ yêu. Không còn hy vọng, nhưng cũng không nỡ từ bỏ. Chỉ là âm thầm mang theo, như một vết thương không lành, vừa đau, vừa quen, và dần trở thành một phần của chính mình.
Sao - anh - chỉ - muốn.. thét lên rằng: Anh nhớ em?
Yêu đương thuở ấy chỉ còn lại những cánh đồng hoang..
Đơn côi sớm tối anh bây giờ.. như thế thôi..
Hoang - mang, trống - vắng biết bao lần anh đã tự hỏi?
Giờ người đâu đó có còn khốn khó?
Có còn yêu anh nồng nàn như lúc xưa?
Giờ người đâu đó có thật hạnh phúc?
Có nghĩ về anh dù là trong phút giây?
Vì anh ngu si..
Lời Bài Hát
Sao anh chỉ muốn thét lên rằng anh nhớ em..
Yêu đương thuở ấy chỉ còn lại những cánh đồng hoang..
Đơn côi sớm tối anh bây giờ như thế thôi..
Hoang mang trống vắng biết bao lần anh đã tự hỏi..
Giờ người đâu đó có còn khốn khó?
Có còn yêu anh nồng nàn như lúc xưa?
Giờ người đâu đó có thật hạnh phúc?
Có nghĩ về anh dù là trong phút giây?
Vì anh ngu si, lòng đã không suy nghĩ..
Để em bước đi trách nhau được gì..
Vì anh ngu si, lòng đã không suy nghĩ..
Giờ ôm nỗi đau nỗi đau biệt ly..
Tình yêu hôm qua là thật hay dối trá..
Mà sao nỗi đau cứ theo nhau về..
Tình yêu hôm qua giờ đã trôi xa quá..
Lòng sao vẫn yêu vẫn yêu người xa..
Singer: Tuấn Hưng
Chỉnh sửa cuối:

2327
20