Bạn được DanielaHew mời tham gia diễn đàn viết bài kiếm tiền VNO, bấm vào đây để đăng ký.
5,182 ❤︎ Bài viết: 575 Tìm chủ đề
Thực ra ấy, mỗi người chúng ta đều có một cơn bão ở trong lòng. Có thể cơn bão của bạn to, và cũng có thể cơn bão của tôi nhỏ. Nhưng điểm chung là, mỗi chúng ta đều ôm lấy cơn bão của mình, mải miết xuyên qua màn mưa xối xả cùng tiếng sấm gào đến rách từng mảng tâm hồn. Nhưng đến một lúc nào đó, khi cả tâm hồn ta như oặt đi vì ướt sũng, đôi tai đã ù chẳng nghe nổi một tiếng hét nào từ trong tim; ta lại mong mỏi tìm về mặt nước yên ả, cùng áng mây mỏng xanh xanh, tìm về con thuyền lắc lư theo nhịp sóng vỗ dập dền, tìm về cái chòi nứt vách bên giàn hoa giấy mỏng manh treo gió, tìm về cái gối đầu như ném đi thật xa mọi muộn phiền khoắc khoải, nhắm đôi mắt nhỏ như để trôi mọi ngổn ngang in sâu. Bởi nếu biển đời làm ta bải hoải quá, thì thôi, ta đưa mình về chốn an nhiên.

54665016423_ae5b35a947_o.png


Hạnh phúc là gì em biết không?

Là không có bão ở trong lòng

Không hờn không giận không ganh ghét

Không buồn than trách phận long đong.


Hạnh phúc nơi ấy mỗi ngày sang

Miệng cười thư thái tâm nhẹ nhàng

Bên tách cà phê ngồi thưởng nhạc

Nghe bầy sáo nhỏ hát ca vang.


Hạnh phúc là khi biết sẻ san

Tình thương nhân ái với muôn vàn

Mảnh đời bĩ cực nơi trần thế

Đêm ngày đang vất vả lầm than.


Hạnh phúc đơn giản biết cho đi

Chẳng mong nhận lại được những gì

Đói nghèo giàu sang hay sướng khổ

Tâm bình dạ thản bớt sân si.


Hạnh phúc tựa như búp chồi xanh

Vun trồng chăm bón quả ngọt lành

Thời gian đá đổi luôn thắm mãi

Giữa dòng trong đục vốn đua tranh.
 
Chỉnh sửa cuối:
1,607 ❤︎ Bài viết: 1689 Tìm chủ đề
Có những câu hỏi nghe tưởng chừng đơn giản nhưng lại chạm đến tận sâu nơi lòng người, và câu hỏi ấy trong những vần thơ này không phải để tìm một câu trả lời, mà để người ta tự lắng lại, tự soi chiếu chính mình. Hạnh phúc hiện lên không phải là điều gì xa xôi hay lớn lao, mà là một trạng thái rất nhẹ – nhẹ như khi lòng không còn nổi sóng. Không bão tố, không giận hờn, không ganh ghét.. Chỉ vậy thôi mà đã là một dạng bình yên hiếm có giữa cuộc sống nhiều va đập. Đọc đến đó, tự nhiên thấy hạnh phúc hóa ra không phải là có thêm, mà là bớt đi – bớt những cảm xúc tiêu cực, bớt những nặng nề trong lòng.

Rồi hình ảnh một buổi sáng với tách cà phê, tiếng nhạc, tiếng chim.. Hiện ra thật dịu. Nó không phô trương, không ồn ào, chỉ là những khoảnh khắc rất đời thường, nhưng lại đủ làm người ta mỉm cười. Hạnh phúc ở đây không cần tìm kiếm đâu xa, chỉ cần chậm lại một chút là có thể chạm tới. Có lẽ vì thế mà cảm giác thư thái trong thơ không phải là điều được ban tặng, mà là điều tự mình giữ lấy.

Nhưng sâu hơn cả, hạnh phúc còn nằm ở việc biết sẻ chia. Khi con người mở lòng với những mảnh đời khó khăn, tự nhiên niềm vui không còn là thứ chỉ giữ riêng cho mình. Có một điều rất đẹp trong suy nghĩ ấy: Càng cho đi, lòng lại càng nhẹ. Không phải vì nhận lại điều gì, mà vì chính hành động trao đi đã là một niềm an yên. Đến đây, hạnh phúc không còn là cảm xúc cá nhân, mà trở thành một cách sống.

Càng về cuối, hình ảnh "búp chồi xanh" như một lời nhắn nhủ rất dịu dàng. Hạnh phúc không phải thứ tự nhiên mà có, nó cần được nuôi dưỡng từng ngày, từng chút một. Giữa cuộc đời nhiều biến động, giữ được một tâm hồn trong trẻo, không bị cuốn theo hơn thua, có lẽ chính là điều khó nhất – nhưng cũng là điều đáng giá nhất.

Phân tích bài thơ​


Bài thơ triển khai theo dạng định nghĩa – mở rộng – chiêm nghiệm, với hình ảnh giản dị nhưng giàu tính biểu tượng, xoay quanh chủ đề hạnh phúc trong đời sống tinh thần.

"Hạnh phúc là gì em biết không?

Là không có bão ở trong lòng

Không hờn không giận không ganh ghét

Không buồn than trách phận long đong."


Đoạn mở đầu sử dụng câu hỏi tu từ để dẫn dắt vấn đề, đồng thời đưa ra định nghĩa mang tính phủ định. Tác giả không miêu tả hạnh phúc bằng những gì hiện hữu, mà bằng việc loại bỏ các trạng thái tiêu cực. Hình ảnh "bão ở trong lòng" là ẩn dụ cho những xung đột nội tâm, qua đó nhấn mạnh: Hạnh phúc trước hết là sự bình yên nội tại.

"Hạnh phúc nơi ấy mỗi ngày sang

Miệng cười thư thái tâm nhẹ nhàng

Bên tách cà phê ngồi thưởng nhạc

Nghe bầy sáo nhỏ hát ca vang."


Ở khổ thơ này, hạnh phúc được cụ thể hóa bằng những hình ảnh đời thường. Các chi tiết như "tách cà phê", "thưởng nhạc", "tiếng sáo" tạo nên một không gian sống chậm, thanh bình. Nhịp thơ nhẹ, đều, góp phần thể hiện trạng thái thư thái của con người khi đạt đến sự an nhiên.

"Hạnh phúc là khi biết sẻ san

Tình thương nhân ái với muôn vàn

Mảnh đời bĩ cực nơi trần thế

Đêm ngày đang vất vả lầm than."


Khổ thơ chuyển từ cảm nhận cá nhân sang giá trị cộng đồng. Tác giả nhấn mạnh yếu tố "sẻ san" như một biểu hiện cao hơn của hạnh phúc. Hình ảnh "mảnh đời bĩ cực" mang tính hiện thực, tạo chiều sâu nhân văn cho bài thơ, đồng thời khẳng định: Hạnh phúc gắn liền với lòng trắc ẩn.

"Hạnh phúc đơn giản biết cho đi

Chẳng mong nhận lại được những gì

Đói nghèo giàu sang hay sướng khổ

Tâm bình dạ thản bớt sân si."


Ở đây, tư tưởng triết lý được thể hiện rõ nét. Điệp ý "cho đi không cần nhận lại" thể hiện quan niệm sống vị tha, gần với tinh thần Phật giáo. Cặp đối lập "đói nghèo – giàu sang", "sướng – khổ" làm nổi bật thái độ sống vượt lên hoàn cảnh, hướng đến sự cân bằng nội tâm.

"Hạnh phúc tựa như búp chồi xanh

Vun trồng chăm bón quả ngọt lành

Thời gian đá đổi luôn thắm mãi

Giữa dòng trong đục vốn đua tranh."


Khổ kết sử dụng hình ảnh ẩn dụ "búp chồi xanh" để khái quát bản chất của hạnh phúc: Mong manh nhưng có thể phát triển nếu được nuôi dưỡng. Cụm từ "giữa dòng trong đục" gợi lên bối cảnh xã hội phức tạp, từ đó làm nổi bật giá trị bền vững của một tâm hồn biết giữ mình.

Tổng thể, bài thơ mang giọng điệu nhẹ nhàng, giàu tính chiêm nghiệm, sử dụng ngôn từ giản dị nhưng hàm chứa triết lý sâu sắc. Nội dung không chỉ dừng ở việc định nghĩa hạnh phúc, mà còn gợi mở một lối sống: Hướng nội, vị tha và biết trân trọng những điều bình dị.
 
Từ khóa: Sửa

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back