- Xu
- 753,481,652
Nơi Ấy
Ở nơi ấy có một đồi mua tím
Có con đường đất mịn mát chân đi
Ở nơi ấy có một rừng bưởi chín
Có người em bé nhỏ ngóng ta về.
Tia nắng hạ sáng bừng trên lá cọ
Chim chào mào ăn hạt dẻ mùa thu
Rơm khô ủ những quả hồng chín đỏ
Ngọn gió chiều, hoa sở trắng như mưa.
Ở nơi ấy, suối thành sông mùa lũ
Xuyên qua rừng, ngập ướt cả bờ lau
Đèn nhựa trám tinh mơ em nhóm lửa
Sương mịt mù trước cửa, thấy em đâu.
Gương mặt ấy, nụ cười bên lửa thắm
Quả doi rừng trong nón để phần nhau
Ở nơi ấy vị măng vầu chẳng đắng
Củ sắn lùi ống nứa vẫn thơm lâu.
Hoa chẳng sớm và trái không quá muộn
Xuân không nhanh và đông chẳng kéo dài
Mỗi khóm lá một hương rừng bí mật
Nắng dong vàng thung lũng tiếng ong bay.
Tôi đã đi bao đường xa tít tắp
Bao mùa đông mùa hạ đã trôi qua
Bao cửa bể, xóm thôn, thành phố rộng
Một vùng quê nơi ấy ngỡ phai nhòa.
Nếu em biết những gì tôi đã sống
Những buồn vui tôi đã có trong đời
Nếu em biết bây giờ tôi khác lắm
Buổi cùng em kiếm củi ven đồi?
Người ta bảo: Cả em giờ cũng khác
Đã con bồng, con dắt, nhớ chi tôi..
Có sao đâu: Trái mùa thu vẫn thắm
Mây mùa thu vẫn trắng những chân trời.
Nếu em biết rằng tôi, tôi vẫn nhớ
Vẫn là con suối lũ của rừng xưa
Con tu hú dưới lùm hoa chuối đỏ
Ngọn lửa hồng em ủ giữa chiều mưa?
Vẫn nguyên vẹn những hoa rừng thơ dại
Đã dạy tôi biết chia ngọt sẻ bùi
Vầng trăng lớn mọc lên từ phía ấy
Ngọn gió rừng vẫn thổi giữa hồn tôi.
1980
Lưu Quang Vũ
Cảm nhận bài thơ Nơi Ấy
Có những miền ký ức không bao giờ mất đi, dù con người đã đi rất xa, đã sống qua bao đổi thay của cuộc đời. "Nơi ấy" của Lưu Quang Vũ là một miền như thế – không chỉ là một vùng đất cụ thể, mà là một phần tâm hồn, nơi lưu giữ những gì trong trẻo và sâu sắc nhất. Đọc những câu thơ này, ta như bước vào một không gian dịu dàng, vừa quen vừa xa, nơi mọi thứ đều mang màu của nhớ thương.
"Ở nơi ấy có một đồi mua tím
Có con đường đất mịn mát chân đi"
Chỉ bằng vài nét chấm phá, bức tranh thiên nhiên đã hiện lên đầy sức gợi. Đồi mua tím, con đường đất mịn – những hình ảnh giản dị mà thân thương. Không gian ấy không rộng lớn, không hùng vĩ, nhưng lại đủ sức níu giữ lòng người. Ở đó còn có "rừng bưởi chín", có "người em bé nhỏ ngóng ta về" – một sự chờ đợi lặng lẽ mà da diết. Thiên nhiên và con người hòa vào nhau, tạo nên một miền ký ức ấm áp.
Những câu thơ tiếp theo mở ra một thế giới đầy màu sắc và âm thanh. Nắng hạ, chim chào mào, hoa sở trắng, rơm khô ủ quả.. Tất cả hiện lên sống động như một thước phim quay chậm. Thiên nhiên nơi ấy không chỉ đẹp mà còn rất "có hồn". Nó gắn với nhịp sống con người: Mùa thu chim ăn hạt dẻ, mùa lũ suối thành sông, sớm tinh mơ nhóm lửa trong sương. Những chi tiết ấy khiến bức tranh không còn tĩnh mà luôn vận động theo vòng quay của thời gian.
Đặc biệt, vẻ đẹp của nơi ấy không chỉ nằm ở cảnh, mà còn ở tình người. "Quả doi rừng trong nón để phần nhau", "củ sắn lùi ống nứa vẫn thơm lâu" – những hình ảnh giản dị mà ấm áp. Đó là sự sẻ chia mộc mạc, là tình cảm chân thành của những con người sống gần gũi với thiên nhiên. Chính nơi ấy đã "dạy tôi biết chia ngọt sẻ bùi", nuôi dưỡng tâm hồn người ra đi.
Một điểm rất đẹp trong bài thơ là cảm nhận về thời gian. Ở nơi ấy, "hoa chẳng sớm và trái không quá muộn / xuân không nhanh và đông chẳng kéo dài". Thời gian dường như trôi chậm lại, nhẹ nhàng và cân bằng. Đó là một thế giới hài hòa, nơi con người sống thuận theo tự nhiên, không vội vã, không bon chen.
Nhưng rồi nhân vật trữ tình đã rời đi. Những câu thơ sau mở ra hành trình dài: "Bao đường xa tít tắp", "bao mùa đông mùa hạ đã trôi qua". Cuộc sống nơi thành phố, nơi "cửa bể, xóm thôn" rộng lớn dường như đã làm phai nhòa ký ức xưa. Thế nhưng, càng đi xa, nỗi nhớ lại càng sâu. Bởi có những điều chỉ khi mất đi, con người mới nhận ra giá trị.
Nỗi buồn lặng lẽ xuất hiện khi nghĩ về người ở lại. "Người ta bảo: Cả em giờ cũng khác / Đã con bồng, con dắt, nhớ chi tôi.." – một sự thật giản dị mà nhói lòng. Thời gian không chỉ làm thay đổi cảnh vật mà còn làm thay đổi con người. Những gì từng thân thiết nay đã thuộc về quá khứ. Nhưng điều đặc biệt là nhân vật trữ tình không oán trách. Câu "Có sao đâu" vang lên nhẹ tênh, như một sự chấp nhận trưởng thành.
Dẫu vậy, ký ức vẫn không mất đi. "Tôi vẫn nhớ / Vẫn là con suối lũ của rừng xưa" – nỗi nhớ ấy không chỉ là hoài niệm, mà đã trở thành một phần bản chất con người. Hình ảnh "con tu hú", "hoa chuối đỏ", "ngọn lửa hồng" cứ trở đi trở lại như những dấu ấn không thể phai. Và đẹp nhất là câu thơ:
"Ngọn gió rừng vẫn thổi giữa hồn tôi"
Nơi ấy không còn chỉ tồn tại ngoài thực tại, mà đã sống trong tâm hồn. Nó trở thành nguồn nuôi dưỡng, thành điểm tựa tinh thần giữa những biến động của cuộc đời.
"Nơi ấy" vì thế không chỉ là một bài thơ về ký ức, mà còn là một lời nhắc về cội nguồn. Dù con người có đi xa đến đâu, trải qua bao nhiêu đổi thay, thì vẫn có một vùng đất trong tim không thể thay thế. Và chính vùng đất ấy làm nên chiều sâu của con người, giữ cho tâm hồn luôn còn một khoảng trong trẻo để trở về.
Chỉnh sửa cuối:

2766
278