2 ❤︎ Bài viết: 2 Tìm chủ đề
502 0
Tên truyện: Trọng Sinh Trả Thù Lại Mẹ Và Em Gái

Tác giả: Hello cou xinh gái

Thể loại: Trọng sinh, trả thù

Văn án:


Kiếp trước, Tuyết Mai là một "con bò rụng lông" đúng nghĩa trong mắt gia đình. Cô làm lụng kiệt sức để nuôi đứa em gái phù phiếm và người mẹ cờ bạc. Đến tận giây phút cuối đời, khi nằm trên giường bệnh sau một vụ tai nạn bí ẩn, thứ cô nhận được không phải tình thân mà là một tờ đơn hiến tạng.

Mẹ ruột cô lạnh lùng bảo: "Mày chết đi là hết, để lại bộ gan cho em mày còn có ích hơn." Em gái cô mỉm cười độc ác: "Chị chết đi, anh Lâm và tài sản của chị sẽ thuộc về em."

Uất hận hóa thành chấp niệm, Tuyết Mai quay trở lại thời điểm 5 năm trước.

Lần này, cô không còn là đứa con hiếu thảo mù quáng. Cô thu hồi lại tất cả: Tiền bạc, cơ hội và cả lòng tốt. Nhìn mẹ ruột lún sâu vào nợ nần, nhìn em gái giả tạo rơi vào cái bẫy tình ái do chính mình giăng ra, Tuyết Mai thản nhiên đứng ngoài ánh sáng, xem họ tự hủy hoại lẫn nhau trong vũng bùn tăm tối.

"Kẻ nợ tôi mạng sống, phải trả bằng mạng sống. Kẻ nợ tôi chân tình, tôi sẽ trả bằng sự tuyệt vọng vĩnh hằng."
 
Last edited by a moderator:
2 ❤︎ Bài viết: 2 Tìm chủ đề
Chương 1: Trở Lại Từ Địa Ngục

Mùi thuốc sát trùng nồng nặc tràn ngập khoang mũi, lạnh lẽo như chính trái tim của những người đứng quanh giường bệnh.

Tuyết Mai mở mắt, trần nhà trắng toát phản chiếu trong con ngươi mờ đục. Cơ thể cô không còn cảm giác, chỉ có cơn đau âm ỉ len lỏi trong từng tế bào, nhắc nhở rằng sinh mệnh này sắp sửa đi đến hồi kết.

Bên tai vang lên tiếng giày cao gót quen thuộc. Rất quen.

"Mẹ ký rồi nhé, gan của nó khỏe, bác sĩ nói rất hợp với con."

Giọng em gái Tuyết Linh ngọt ngào, dịu dàng như đang bàn chuyện đi mua sắm, không phải đang quyết định số phận của chị ruột mình.

Tuyết Mai muốn cười, nhưng khóe môi không nhúc nhích nổi.

Người phụ nữ trung niên đứng cạnh giường bệnh cau mày, ánh mắt nhìn Tuyết Mai không có lấy một tia thương xót.

"Mày chết đi là hết, để lại bộ gan cho em mày còn có ích hơn."

Từng chữ như lưỡi dao cứa thẳng vào linh hồn cô.

Hóa ra trong mắt mẹ ruột, cô chưa từng là con người. Chỉ là một cái túi đựng nội tạng dự phòng.

Tuyết Linh cúi xuống, ghé sát tai cô, mùi nước hoa nồng nặc khiến Tuyết Mai buồn nôn.

"Chị chết đi, anh Lâm và tài sản của chị sẽ thuộc về em."

Nụ cười của cô ta méo mó, ác độc, không còn lớp mặt nạ ngây thơ thường ngày.

Trong khoảnh khắc đó, tất cả ký ức dội về như thủy triều.

Những năm tháng còng lưng làm việc, bỏ học giữa chừng để nuôi em gái ăn diện. Những đêm trắng trả nợ cờ bạc cho mẹ. Những lời mắng nhiếc, so sánh, chà đạp mà cô cam chịu chỉ vì hai chữ gia đình.

Đến cuối cùng, thứ cô nhận lại là cái chết lạnh lẽo và sự phản bội trần trụi.

Nếu có kiếp sau.

Nếu ông trời cho cô một cơ hội.

Tuyết Mai thề, dù phải kéo tất cả xuống địa ngục, cô cũng sẽ không để bọn họ sống yên ổn.

Ý thức dần chìm vào bóng tối, oán hận cuộn trào như ngọn lửa nuốt chửng linh hồn.

Ngay lúc trái tim ngừng đập, một âm thanh vang lên trong hư vô.

"Oán niệm đủ sâu, thời cơ đã đến."

Tuyết Mai choàng tỉnh.

Ánh nắng chói chang xuyên qua cửa sổ, chiếu lên căn phòng trọ chật hẹp quen thuộc. Chiếc quạt cũ kêu cọt kẹt, trên bàn là xấp tài liệu xin việc còn dang dở.

Cô ngồi bật dậy, tim đập thình thịch.

Đây là căn phòng năm năm trước.

Trước khi cô bắt đầu chuỗi ngày làm trâu làm ngựa cho gia đình đó.

Tuyết Mai nhìn đôi tay mình, còn nguyên vẹn, không kim truyền, không vết thương.

Cô bật cười khẽ, tiếng cười khàn khàn nhưng lạnh đến rợn người.

"Trở lại rồi sao."

Lần này, cô sẽ không ngu ngốc nữa.

Tiền bạc, cơ hội, lòng tốt, tất cả những thứ từng bị cướp đoạt, cô sẽ thu hồi từng chút một.

Còn mẹ và em gái.

Họ sẽ tự nếm trải cảm giác bị bỏ rơi, bị lợi dụng, bị đẩy xuống đáy bùn, giống như những gì họ từng làm với cô.

Tuyết Mai đứng dậy, ánh mắt bình tĩnh đến đáng sợ.

Trò chơi trả thù, bắt đầu.
 
Từ khóa: Sửa

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back