- Xu
- 754,677,197
5808
29
Đèo Ba Dội
Một đèo một đèo lại một đèo,
Khen ai khéo vẽ cảnh cheo leo.
Cửa son tía ngắt lơ thơ móc,
Đường đá xanh rì lún phún rêu.
Phưởng phất chồi thông cơn gió tốc,
Mịt mờ ngọn cỏ lúc sương gieo.
Hiền nhân quân tử ai là chẳng,
Mỏi gối chồn chân cũng muốn trèo.
Theo bản khắc 1914
Khảo dị:
Bản khắc 1922
Đèo Ba Dội
Một đèo một đèo lại một đèo,
Khen ai khéo ‡ tạc cảnh cheo leo.
Cửa son ‡ đỏ hoét tùm bum nóc,
Hòn đá xanh rì lún phún rêu.
Lắt lẻo cành thông cơn gió tốc,
Đầm đìa lá liễu giọt sương gieo.
Hiền nhân quân tử ai là chẳng,
Mỏi gối chồn chân ‡ vẫn muốn trèo.
Bản Quốc văn tùng ký
Vịnh đèo Ba Dội
Một đèo một đèo lại một đèo,
Khen ai khéo ‡ đặt cảnh cheo leo.
Cửa son ‡ đỏ hoét tùm um móc,
Hòn đá xanh rì lún phún rêu.
Lắt lẻo cành thông cơn gió ‡ thốc,
Đầm đìa lá liễu giọt sương gieo.
Hiền nhân quân tử ai là chẳng,
Mỏi gối chồn chân ‡ vẫn muốn trèo.
Bản Xuân hương thi sao
Vịnh ba đèo
Qua hết một đèo lại một đèo,
Khen ai khéo ‡ tạc cảnh cheo leo.
Cửa son tía ngắt lơ thơ ‡ nóc,
Thềm đá xanh rì lún phún rêu.
Vất vưởng cành thông cơn gió ‡ thổi,
Đầm đìa ngọn cỏ lúc sương gieo.
Hiền nhân quân tử ai là chẳng,
Mỏi gối chồn chân ‡ vẫn muốn trèo.
Bản Tạp thảo tập
Vịnh ba đèo
Qua hết một đèo lại một đèo,
Khen ai khéo ‡ tạc cảnh cheo leo.
Cửa son tía ngắt lơ thơ ‡ nóc,
Thềm đá xanh rì lún phún rêu.
Phưởng phất ‡ cành thông cơn gió ‡ thổi,
Đầm đìa ngọn cỏ lúc sương gieo.
Hiền nhân quân tử ai là chẳng,
Mỏi gối chồn chân ‡ vẫn muốn trèo.
Bản Xuân hương thi vịnh
Vịnh ba đèo
Cách một đèo qua lại một đèo,
Khen ai khéo ‡ tạc cảnh cheo leo.
Cửa son tía ngắt lơ thơ ‡ nóc,
Thềm đá xanh rì lún phún rêu.
Vất vưởng cành thông cơn gió ‡ thổi,
Đầm đìa ngọn cỏ lúc sương gieo.
Hiền nhân quân tử ai là chẳng,
Mỏi gối chồn chân ‡ vẫn muốn trèo.
Đèo Ba Dọi hay Ba đèo tên chữ là đèo Tam Điệp, thuộc huyện Tống Sơn, tỉnh Thanh Hoá. Không phải Đèo Ngang như có sách đã nhầm.
Nguồn:
Kiều Thu Hoạch, Thơ nôm Hồ Xuân Hương, NXB Văn học, 2008
Cảm nhận bài thơ Đèo Ba Dội
Đèo Ba Dội là một bài thơ vừa tả cảnh vừa ẩn chứa tiếng cười sắc sảo rất đặc trưng của Hồ Xuân Hương. Đằng sau bức tranh thiên nhiên cheo leo, hiểm trở là một cách nhìn tinh quái, nghịch ngợm mà sâu cay về con người và cuộc đời. Cảnh đèo núi hiện lên không chỉ để ngắm, mà để thử thách, để soi chiếu bản lĩnh, ham muốn và cả sự mệt mỏi của kẻ bước qua.
Điều thú vị là dù cảnh vật gợi cảm giác vất vả, gian nan, bài thơ không mang màu sắc bi lụy. Trái lại, nó có nét hóm hỉnh, tinh nghịch. Người đọc cảm nhận được một thái độ vừa trêu ngươi, vừa thách thức: càng khó, càng cao, càng cheo leo thì con người lại càng muốn chinh phục. Ẩn sau đó là tiếng cười kín đáo của nữ sĩ trước những "hiền nhân quân tử" tưởng chừng đạo mạo nhưng vẫn không thoát khỏi bản năng và khát vọng đời thường.
Bài thơ vì thế không chỉ là bức tranh thiên nhiên, mà còn là bức tranh tâm lý con người. Hồ Xuân Hương nhìn cảnh để nói người, mượn đèo để nói đời, biến một hành trình leo núi thành một ẩn dụ sâu sắc cho hành trình nhân sinh: mỏi mệt, chông chênh nhưng vẫn không ngừng bước tới.
Last edited by a moderator:

