180
0
Nhất Niệm Vạn Kiếp
Thể thơ: Tự Do
Thiên Nguyệt
Thể thơ: Tự Do
Thiên Nguyệt
Giữa hai miền âm – dương
Ta lạc bước,
Người ở bên kia vầng trăng lạnh,
Ta ở bên này mặt trời đỏ rực.
Tiếng gọi nhau
Chỉ còn vang trong gió,
Những ngón tay chạm vào hư vô
Như chạm vào nỗi nhớ không hình.
Tình yêu..
Sợi chỉ mỏng manh nối hai thế giới,
Dẫu cách biệt nghìn trùng,
Vẫn run rẩy sáng lên như đốm lửa
Trong đêm dài vô tận.
Ta gửi lời thương qua khói hương,
Người đáp lại bằng giọt sương trên lá.
Khoảng cách không đo bằng bước chân,
Mà bằng nỗi khát khao
Không bao giờ tắt.
Nếu một ngày
Âm dương thôi ngăn cách,
Ta sẽ ôm nhau
Như mặt trời ôm lấy bóng đêm,
Như trăng tròn ôm lấy trời sao,
Không còn chia lìa.
_Thiên Nguyệt_

