- Xu
- 754,678,397
2306
65
Hát Ru Cho Mẹ
Mẹ ơi! Mẹ ngủ cho ngon
Để con ru mẹ say tròn giấc say
Đếm tay hơn bốn ngàn ngày
Mẹ ra đồng vắng nằm ngoài sương đêm
Mẹ ơi! Mẹ ngủ cho yên
Có con bên cạnh lòng thêm ấm lòng
Mẹ ngao du cõi khôn cùng
Nhớ con xin mẹ thong dong trở về
Lá vàng mẹ đã rụng đi
Gió bay lá vẫn ôm ghì lá xanh
Ngày xưa được mẹ dỗ dành
Lá xanh giữ được màu xanh hôm nào
Lá vàng mẹ vội đi đâu
Lá xanh con khóc bạc đầu lá xanh
Đêm chừng như đã qua nhanh
Mẹ ơi say ngủ cho lành vết thương
Mẹ ru con suốt đêm trường
Giờ con ru mẹ qua hương khói mờ
Ngủ đi, mẹ ngủ.. ầu ơ!
Trần Kiêu Bạt
Bài thơ Hát Ru Cho Mẹ của Trần Kiêu Bạt chạm vào người đọc bằng một nỗi yêu thương lặng lẽ mà sâu đến nghẹn ngào. Ở đó, tiếng ru không còn là lời của mẹ dành cho con thơ, mà được đảo chiều thành lời con ru mẹ trong khoảnh khắc chia xa. Sự hoán đổi ấy khiến từng câu thơ trở nên xót xa, bởi nó nhắc ta về quy luật nghiệt ngã của đời người, khi bàn tay từng che chở nay lại cần được vỗ về.
Hình ảnh người mẹ hiện lên qua những ngày "hơn bốn ngàn ngày" tảo tần, ra đồng trong sương đêm, lặng lẽ hy sinh cả tuổi xuân và sức lực cho con. Con số cụ thể ấy không chỉ là thời gian, mà là chiều dài của nhọc nhằn, của kiên nhẫn và yêu thương không lời. Khi con cất tiếng "Mẹ ơi! Mẹ ngủ cho ngon", đó không chỉ là lời ru, mà còn là lời tri ân muộn màng, là nỗi xót xa khi nhận ra mẹ đã đi đến cuối hành trình.
Hình ảnh lá vàng và lá xanh được sử dụng xuyên suốt bài thơ mang ý nghĩa biểu tượng rõ nét. Lá vàng là mẹ, đã rụng khỏi cành đời, còn lá xanh là con, vẫn ở lại với những day dứt, tiếc thương và nỗi trống trải khôn nguôi. Dù lá vàng đã rời đi, gió vẫn "ôm ghì lá xanh", như thể tình mẫu tử chưa từng đứt đoạn, vẫn quẩn quanh, nâng đỡ con giữa những mất mát lớn lao.
Đoạn cuối bài thơ khiến cảm xúc dâng lên cao nhất khi tác giả viết rằng mẹ đã ru con suốt đêm trường, còn giờ đây con ru mẹ "qua hương khói mờ". Tiếng "ầu ơ" quen thuộc khép lại bài thơ, vừa dịu dàng vừa đau đáu, như tiếng nấc nghẹn giữa yêu thương và vĩnh biệt. Đó là tiếng ru của ký ức, của lòng hiếu thảo, của một trái tim con chưa kịp nói hết lời yêu thì mẹ đã đi xa.
Hát Ru Cho Mẹ không chỉ là một bài thơ về mất mát, mà còn là lời nhắc nhở nhẹ nhàng nhưng thấm sâu rằng hãy yêu thương mẹ khi còn có thể. Bởi có những lời ru, một khi đã cất lên, sẽ chỉ còn vang vọng trong khói hương và nỗi nhớ.
Mẹ ơi! Mẹ ngủ cho ngon
Để con ru mẹ say tròn giấc say
Đếm tay hơn bốn ngàn ngày
Mẹ ra đồng vắng nằm ngoài sương đêm
Mẹ ơi! Mẹ ngủ cho yên
Có con bên cạnh lòng thêm ấm lòng
Mẹ ngao du cõi khôn cùng
Nhớ con xin mẹ thong dong trở về
Lá vàng mẹ đã rụng đi
Gió bay lá vẫn ôm ghì lá xanh
Ngày xưa được mẹ dỗ dành
Lá xanh giữ được màu xanh hôm nào
Lá vàng mẹ vội đi đâu
Lá xanh con khóc bạc đầu lá xanh
Đêm chừng như đã qua nhanh
Mẹ ơi say ngủ cho lành vết thương
Mẹ ru con suốt đêm trường
Giờ con ru mẹ qua hương khói mờ
Ngủ đi, mẹ ngủ.. ầu ơ!
Trần Kiêu Bạt
Cảm nhận bài thơ
Bài thơ Hát Ru Cho Mẹ của Trần Kiêu Bạt chạm vào người đọc bằng một nỗi yêu thương lặng lẽ mà sâu đến nghẹn ngào. Ở đó, tiếng ru không còn là lời của mẹ dành cho con thơ, mà được đảo chiều thành lời con ru mẹ trong khoảnh khắc chia xa. Sự hoán đổi ấy khiến từng câu thơ trở nên xót xa, bởi nó nhắc ta về quy luật nghiệt ngã của đời người, khi bàn tay từng che chở nay lại cần được vỗ về.
Hình ảnh người mẹ hiện lên qua những ngày "hơn bốn ngàn ngày" tảo tần, ra đồng trong sương đêm, lặng lẽ hy sinh cả tuổi xuân và sức lực cho con. Con số cụ thể ấy không chỉ là thời gian, mà là chiều dài của nhọc nhằn, của kiên nhẫn và yêu thương không lời. Khi con cất tiếng "Mẹ ơi! Mẹ ngủ cho ngon", đó không chỉ là lời ru, mà còn là lời tri ân muộn màng, là nỗi xót xa khi nhận ra mẹ đã đi đến cuối hành trình.
Hình ảnh lá vàng và lá xanh được sử dụng xuyên suốt bài thơ mang ý nghĩa biểu tượng rõ nét. Lá vàng là mẹ, đã rụng khỏi cành đời, còn lá xanh là con, vẫn ở lại với những day dứt, tiếc thương và nỗi trống trải khôn nguôi. Dù lá vàng đã rời đi, gió vẫn "ôm ghì lá xanh", như thể tình mẫu tử chưa từng đứt đoạn, vẫn quẩn quanh, nâng đỡ con giữa những mất mát lớn lao.
Đoạn cuối bài thơ khiến cảm xúc dâng lên cao nhất khi tác giả viết rằng mẹ đã ru con suốt đêm trường, còn giờ đây con ru mẹ "qua hương khói mờ". Tiếng "ầu ơ" quen thuộc khép lại bài thơ, vừa dịu dàng vừa đau đáu, như tiếng nấc nghẹn giữa yêu thương và vĩnh biệt. Đó là tiếng ru của ký ức, của lòng hiếu thảo, của một trái tim con chưa kịp nói hết lời yêu thì mẹ đã đi xa.
Hát Ru Cho Mẹ không chỉ là một bài thơ về mất mát, mà còn là lời nhắc nhở nhẹ nhàng nhưng thấm sâu rằng hãy yêu thương mẹ khi còn có thể. Bởi có những lời ru, một khi đã cất lên, sẽ chỉ còn vang vọng trong khói hương và nỗi nhớ.
Chỉnh sửa cuối:

