Ánh sáng nhợt nhạt của buổi sáng xuyên qua những khe cửa sổ gỗ mục nát, chiếu lên bức tường đổ vỡ trong ngôi nhà cũ kỹ của bà lão. Vũ bước vào, không khỏi cảm thấy rợn người khi nhìn thấy những mảnh vỡ của quá khứ còn sót lại. Mỗi bước đi vang lên tiếng kêu cót két của những tấm ván gỗ cũ, làm không gian càng thêm u ám và tĩnh lặng.
Quỳnh im lặng đi trước, dẫn Vũ vào trong, tay cô nhẹ nhàng vén tấm rèm rách để mở cửa vào một căn phòng nhỏ. Trong đó, những đồ vật vẫn còn nguyên vẹn, nhưng lại mang một cảm giác lạnh lẽo như thể thời gian đã ngừng trôi ở đây từ rất lâu. Những chiếc ghế gỗ mòn, bàn ăn phủ bụi, và chiếc tủ nhỏ đựng những vật dụng gia đình cũ kỹ – tất cả đều phản chiếu một sự đơn giản, cũ kĩ nhưng cũng mang theo những dấu vết của một quá khứ đã bị lãng quên.
Quỳnh đứng bên cửa, hơi cúi đầu như thể đang chuẩn bị kể một câu chuyện dài. "Đây là nơi bà tôi đã sống," cô nói, giọng cô trầm lắng. "Bà tôi đã giúp rất nhiều người, bằng bộ bài Tarot này."
Vũ nhìn quanh căn phòng, không gian chìm trong sự yên tĩnh, như thể cả ngôi nhà này đều đang nghe những lời của Quỳnh. "Bà ấy đã giúp người khác bằng bộ bài Tarot?" Vũ hỏi, không giấu được sự ngạc nhiên. Anh nhớ lại những gì Quỳnh đã kể về bà lão – một người phụ nữ đã sử dụng sức mạnh của bộ bài để kiểm soát số mệnh của những người khác, vậy tại sao bà lại giúp đỡ mọi người?
Quỳnh gật đầu, đôi mắt cô nhìn về phía tấm hình trên bàn thờ. Đó là một bức ảnh cũ của bà lão, với nụ cười hiền từ nhưng ẩn chứa một điều gì đó khó nói. "Bà tôi đã dùng bộ bài để bói toán, để đưa ra những lời tiên tri, và giúp đỡ những người cần lời khuyên trong cuộc sống. Cũng nhờ bộ bài đó, bà ấy đã trở nên nổi tiếng. Nhưng có lẽ chính sự nổi tiếng ấy đã làm bà lão thay đổi."
Vũ cảm thấy một sự nặng nề trong lòng khi nghe Quỳnh nói vậy. "Nổi tiếng.. nghĩa là bà ấy đã thu hút nhiều người đến tìm bà ta để bói toán?"
"Đúng vậy," Quỳnh tiếp tục, ngẩng lên nhìn Vũ, ánh mắt cô đầy sự tiếc nuối. "Bà tôi đã giúp đỡ rất nhiều người, nhưng càng nổi tiếng, bà càng cảm thấy một cơn khát khao quyền lực, sự giàu có. Đối với bà, bộ bài Tarot không chỉ là công cụ giúp người khác tìm thấy ánh sáng, mà trở thành phương tiện để bà đạt được mục đích của mình."
Vũ lặng im, từng câu nói của Quỳnh như kéo anh vào một thế giới mơ hồ, đầy bí ẩn và nguy hiểm. Anh tự hỏi, liệu bà lão có thực sự muốn giúp đỡ mọi người hay chỉ đang lợi dụng họ để thỏa mãn tham vọng của chính mình?
"Nhưng tại sao bà lại nhốt Hắc Quái?" Vũ hỏi, không thể không tò mò về hành động của bà lão. "Tại sao bà ấy lại giam giữ con quỷ trong bộ bài này?"
Quỳnh im lặng một lúc lâu, rồi cuối cùng cô lên tiếng, giọng cô đầy đau đớn. "Bà tôi đã tìm cách sử dụng bộ bài để đạt được quyền lực vô biên. Nhưng bà không biết rằng khi giam giữ Hắc Quái trong bộ bài, bà đã mở ra một cánh cửa mà mình không thể đóng lại. Hắc Quái không phải là một con quỷ tầm thường. Nó là một sinh vật mạnh mẽ, không chỉ mang trong mình sức mạnh
huyền bí mà còn có khả năng thao túng những người sử dụng bộ bài này."
Vũ cảm thấy một cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng. Anh bắt đầu hiểu ra rằng, bộ bài Tarot không chỉ là một công cụ bói toán bình thường mà là một cánh cổng dẫn đến những thế giới khác, nơi những sinh vật huyền bí và nguy hiểm có thể tồn tại. Và bà lão, vì tham lam, đã vô tình mở ra một thế giới mà bà không thể kiểm soát.
"Vậy bà ấy đã giam Hắc Quái như thế nào?" Vũ hỏi, cảm thấy càng thêm căng thẳng khi nghe về sức mạnh khủng khiếp của con quỷ đó.
Quỳnh quay lại, bước tới chiếc tủ gỗ cũ, mở ra một ngăn kéo kín đáo. Cô lấy ra một cuốn sách mỏng, bìa đã bạc màu theo thời gian. "Đây là cuốn sách ghi lại mọi thứ về bộ bài, bao gồm cả cách mà bà tôi giam giữ Hắc Quái." Cô đặt cuốn sách lên bàn và lật mở nó. Các trang giấy đã ngả vàng, những chữ viết cũ kỹ nhưng vẫn có thể đọc được.
Trong khi Quỳnh đọc những dòng chữ trong cuốn sách, Vũ nhìn vào bộ bài Tarot đang nằm trên chiếc bàn nhỏ bên cạnh. Anh cảm nhận được một sự căng thẳng lạ lùng trong không khí. Bộ bài ấy, từng lá bài, như thể đang theo dõi anh, như thể có sự sống riêng biệt. Một cảm giác bất an dâng lên trong lòng.
"Đây," Quỳnh nói, chỉ vào một đoạn trong cuốn sách. "Bà tôi đã sử dụng một nghi lễ để giam giữ Hắc Quái vào bộ bài này. Nghi lễ này yêu cầu sự hy sinh một linh hồn. Và bà ấy đã hy sinh.. một phần linh hồn của chính mình."
Vũ tròn mắt, không tin vào những gì mình vừa nghe. "Bà ấy.. bà ấy đã hy sinh linh hồn mình?"
"Đúng," Quỳnh đáp, giọng cô trầm buồn. "Bà tôi đã không thể cưỡng lại sức mạnh của bộ bài. Sau khi giam Hắc Quái vào đó, bà ấy không thể thả nó ra, vì nếu làm vậy, bà ấy sẽ mất đi toàn bộ quyền lực mà mình đã có. Cứ thế, bà ấy tiếp tục sử dụng bộ bài, giúp đỡ người này người kia, và dần dần trở thành một người nổi tiếng, nhưng cũng ngày càng xa lạ với chính bản thân mình."
Vũ nhìn Quỳnh, cảm giác sự thật càng thêm nặng nề. Anh biết rằng tất cả những gì bà lão đã làm đều dẫn đến một kết quả không thể cứu vãn. Bộ bài Tarot không chỉ là một công cụ huyền bí, mà là một thứ chứa đựng những hiểm họa mà không ai có thể lường trước.
Anh nhìn vào bộ bài, rồi lại nhìn Quỳnh, quyết tâm trong lòng ngày càng kiên định. "Chúng ta phải ngừng bộ bài này. Chúng ta phải tìm cách giải thoát cho Lan và thả Hắc Quái ra."
Quỳnh gật đầu, nhưng đôi mắt cô lại không có vẻ tự tin. "Để làm được điều đó, chúng ta phải đối diện với những thử thách mà bà tôi không thể vượt qua. Nhưng tôi tin rằng chúng ta có thể."
Vũ nhìn Quỳnh, đôi mắt anh sáng lên. "Chúng ta sẽ làm điều đó. Tôi sẽ không bỏ cuộc. Lan đang chờ chúng ta."