Một câu hỏi vang vọng trong tâm hồn non nớt: "Điều gì tạo nên những con người thành công?" Phải chăng đó là tài năng thiên bẩm, may mắn hay có một bí quyết nào đó được cất giấu? Nhưng không, nó bắt đầu từ một điều đơn giản: Sự
nỗ lực.
Cuộc đời là một hành trình dài, mà trên hành trình ấy, mỗi người ấp ủ cho riêng mình những giấc mơ cháy bỏng. Có những người rực rỡ trên đỉnh vinh quang, có người gục ngã vì thất bại. Và cũng có người đứng trước ngã rẽ, phân vân nên bước tiếp hay dừng lại? Nên chọn con đường nào đây? Mỗi hành trình đều đi từ con số 0 tròn trĩnh. Điều khó khăn nhất ở giai đoạn này là: "Cách tôi làm liệu có đúng hay không?"
Nhớ ngày ấy, một buổi chiều gió lặng, tôi ngồi trước chiếc bàn nhỏ, viết ra những mục tiêu mình đặt ra cho mấy tháng tiếp theo: "Cố gắng học giỏi hơn mỗi ngày", "Đạt điểm cao trong kỳ thi sắp tới", "Tập thể dục mỗi ngày".. Tôi ngẩn ngơ, bởi mình không phải lần đầu viết ra những dòng này, từ rất lâu về trước, tôi đã có ý nghĩ về chúng. Hơn hết là tôi biết, mình chưa bao giờ hoàn thành mục tiêu mình đặt ra. Tôi chỉ đặt mục tiêu ra để thấy mình bằng bạn bằng bè, không thua kém ai. Và tôi cũng nhận ra, mình chẳng bằng ai, không phải không thông minh bằng họ, mà tôi chưa đủ nỗ lực và kiên trì.
Có lẽ ai cũng từng trải qua cảm giác đó. Đứng trước thử thách mới, ta cảm thấy mình mong manh và nhỏ bé. Giữa thế giới không ngừng vận động, biết bao người đạt được thành tựu, còn bản thân mình chưa làm được gì, cho rằng mình thật tầm thường. Tôi có suy nghĩ rằng: "Họ là thiên tài, làm sao mình sánh được chứ?" Họ sinh ra với đầu óc thông minh tột bậc, còn tôi chẳng có gì cả. Tôi tò mò và muốn tìm hiểu cuộc đời của những người thành công, những vĩ nhân, những nhà khoa học đã cống hiến cho nhân loại. Tôi nhận ra, không ai sinh ra đã là thiên tài, dù cho có năng khiếu bẩm sinh, họ cũng phải không ngừng cố gắng mới có thể có được sự ngưỡng mộ của hàng triệu người. Sự bắt đầu dường như đơn giản nhưng cũng thật khó khăn, những ngày chập chững đầy bỡ ngỡ, với ham muốn chưa vụt tắt, tham vọng muốn được chắp cánh bay cao.
Tôi nhớ lần đầu mình quyết tâm tập thể dục buổi sáng, đó đã là chuyện của hơn hai năm về trước. Ngày đầu tiên, tôi đặt báo thức lúc 4 giờ 30 phút. Khi chuông reo, tôi tỉnh dậy, nhìn qua khung cửa sổ, trời mờ sương, ánh đèn đường chiếu rọi không gian tĩnh lặng. Tôi tự nhủ: "Hay ngày mai hãy bắt đầu nhỉ?". Tôi sững sờ, nếu không phải hôm nay, ngày mai là hôm nào? Bao giờ tôi bắt đầu? Tôi rời giường, mặc bộ đồ thể thao đã chuẩn bị từ trước, xỏ đôi giày còn mới tinh, rồi bắt đầu chạy bộ trên con đường làng rất quen thuộc. Những bước chân đầu tiên nặng nề và chậm chạp, tôi cảm giác khó thở, hình như tôi còn nghe được từng bộ phận cơ thể đang phản kháng ý nghĩ của tôi, gào thét muốn tôi hãy dừng lại đi. Ngày đó, tôi chỉ chạy được 15 phút. Nhưng sáng hôm sau, tôi vẫn dậy sớm, những ngày hôm sau nữa, tôi vẫn tiếp tục chạy bộ, suốt một năm trời, nó là thói quen của tôi.
Tôi hiểu ra một vấn đề, điểm khác biệt giữa người nỗ lực và người không chịu nỗ lực cách nhau bởi một suy nghĩ: Tiếp tục hay dừng lại.
Sự đáng sợ của những ngày đầu tiên không nằm ở mức độ thử thách cao hay thấp, mà là ở suy nghĩ sợ không có kết quả. Rõ ràng một hạt giống khi gieo xuống đất phải trải qua nắng, mưa, gió, bão mới có thể nảy mầm, nhưng vừa bắt đầu ta lại hoài nghi rằng liệu nỗ lực của mình có đền đáp hay không. Tôi đã từng như thế. Tôi mong rằng mình sẽ sớm có kết quả. Giống như việc tôi dậy sớm tập thể dục, sau một tuần, tôi nhìn vào gương và tự hỏi: "Liệu bản thân mình đạt được điều gì? Và mình có đang đi đúng hướng hay không?"
Tôi nhớ một người chị đã từng kể về Michael Phelps – huyền thoại thể thao trên thế giới. Khi còn nhỏ, ông đã từng luyện tập các động tác bơi hàng giờ, tập đi tập lại những động tác cơ bản đến mức nhàm chán. Mấy năm sau, người ta mới thấy cơ thể anh từng chút phát triển, thay đổi, thích nghi với hoạt động bơi lội, từng động tác hoàn hảo hơn. Và rồi, người ta gọi anh là thiên tài với nhiều giải thưởng trong nhiều năm liền.
Rất ít ai thành công trong một cú phá ngoạn mục, mà là từng ngày lặng lẽ kiên trì, nỗ lực một chút. Cuộc đời vốn không dành cho những kẻ yếu lòng, nếu bạn sớm bỏ cuộc, bạn sẽ chẳng thể biết khả năng của mình có thể vươn xa đến đâu. Bill Cospy đã từng nói: "Để thành công, mong muốn thành công của bạn phải lớn hơn nỗi sợ thất bại". Những ngày đầu tiên luôn khó khăn nhất. Nếu mỗi ngày ta kiên trì thêm một chút, dù chỉ là bước nhỏ, thì một ngày nào đó, ta nhìn lại sẽ thấy mình tiến xa hơn rất nhiều. Thế là, tôi tiếp tục bước đi – chậm rãi nhưng bền bỉ, bởi tôi biết rằng ở phía trước, ánh sáng của thành công vẫn đang đợi những người không từ bỏ.