Năm Gia Viễn 22, năm ấy vua cha đã năm mươi, trong lễ sinh thần của Người. Người ban lời vàng ý ngọc rằng: "Ta nối ngôi vua đã đã 22 năm ròng, ngày đêm tận tụy. Nay tuổi đã cao, ta muốn nghỉ ngơi lui về Tây cung, để con trai ta, Hoàng Thái tử đang cơ sức trẻ, trí lực minh mẫn dốc sức cho nước nhà". Mặc nhiều lời quyến luyến, ba tháng sau người lên chức Thái thượng hoàng nhường lại ngôi vị cho Thái tử. Thái tử lên ngôi lấy hiệu Trùng Khánh.
Ngày lễ sắc phong, Vương phi Nguyễn Ý Thanh làm Hoàng hậu, phúc tấn Lý Nhược Ngọc phong Diêu Phi, còn ta phong làm Viên Phi, lại tuyển thêm chín mĩ nữ xung hỉ nhập cung theo quy củ. Chúng ta chuyển vào hậu cung. Lễ nghi long trọng.
Tam Hoàng tử Trùng Đán phong Đằng Vương, ở phủ riêng. Ta chỉ gặp hắn vài lần trong yến tiệc hoàng gia. Hậu cung xa thẳm. Từ đó ít khi qua lại.
Trong cung tường cao đường xa, lại có trăm hoa đua nở, ta có phần lạc lõng và nuối tiếc. Ta phải tìm niềm vui cho mình thôi. Cổng cung của ta thường xuyên đóng, nhưng bên trong cũng thường rúc rích, vui nhộn vô cùng. Ta bày ra đủ trò chơi, dạy hư cả bọn nô tài nhưng đổi lại ngày tháng qua nhanh, đỡ nhàm chán.
Từ khi Điện hạ lên ngôi, Hoàng hậu nhu mì đoan trang thục đức, quản lý hậu cung trăm sự bận rộn. Ta cũng nghe nói Hoàng thượng không còn chỉ sủng ái mình Hoàng hậu nữa. Người cho rằng do Hoàng thượng chính sự bồn bề, người khác lại cho rằng hậu cung nhiều giai lệ. Sao cũng được, ta không quan tâm lắm, ta chỉ cần yên ổn trong này, như vậy mới có thể sống lâu được.
Thi thoảng Hoàng thượng cũng có ghé qua chỗ ta mỗi khi có trò gì hay ho, nhưng nếu chàng có ý ở lại, ta liền tìm cách trốn tránh. Sống lại kiếp này ta không muốn hao tâm mong chờ nữa.
Ngoài cánh cửa kia, trăm hoa đua nở, các mỹ nhân đẹp như hoa như ngọc vẻ ngoài hiền hòa yên ổn, bên trong ngày đêm suy tính tranh sủng.
Năm Trùng khánh thứ nhất, Tết Đoan Ngọ. Trong cung tổ chức yến tiệc Hoàng thất. Lần này, ta không thể không ra. Năm xưa cũng ngày này, Diêu phi mượn tay người mới dâng lên Hoàng hậu một ly rượu có độc, không biết vì sao, ly rượu lại trên bàn Thánh thượng. Hoàng hậu ngẫu nhiên uống đỡ một ly cho Hoàng thượng mà trúng độc, cũng may tỷ tỷ không chết. Hoàng thượng cho điều tra triệt để đến cuối cùng bại lộ. Lý Nhược Ngọc nhận tội nhưng nàng ta vẫn khăng khăng nói rằng ly đó nàng muốn hạ độc Hoàng hậu, không có mưu đồ hại Thánh giá.
Lần này, ta chỉ cần đến đúng lúc, mà chỉ vào ly rượu kia:
- Hoàng hậu, đừng uống, rượu kia có độc.
Mọi việc sáng tỏ, Lý Nhược Ngọc bị phế truất, liên lụy đến cả gia tộc thất thế. Còn ta, kiếp trước ta nợ tỷ tỷ, kiếp này ta không nợ tỷ tỷ nữa.
Rồi cũng đến ngày tỷ tỷ xuất cung về giỗ cha. Chính ngày này năm xưa, tỷ tỷ mất. Trong cung đồn rằng cái chết của tỷ tỷ là do mẫu thân ta hãi hại để ta thuận lợi lên kế vị. Mặc dầu đã dặn dò gia mẫu từ trước, ta vẫn không yên lòng. Ta nhờ người đưa về nhà một bức thứ, rồi ra ngóng vào trông. Cuối cùng sự việc vẫn không thoát khỏi bánh xe quá khứ. Tỷ tỷ Ý Thanh Hoàng hậu chết rồi. Mọi nghi ngờ đều đổ lên đầu ta, cái mạng này e là khó giữ.
Đêm đó, Đằng Vương tiến cung, người gặp ta một lần nói ta hãy yên lòng rồi đến gặp Thánh thượng. Ta ngăn lại nhưng không được. Ta biết chuyến này từ biệt sau này khó gặp lại nhau.
Đằng Vương phụng lệnh Hoàng thượng đi trấn giữ biên ải, không có lệnh vua không được trở về. Cũng từ đó, hoàng thượng không đến chỗ ta nữa.
Thế mới biết thâm tình chàng dành cho tỷ tỷ. Ta không buồn vì ta biết tỷ ấy sẽ quay lại thôi. Nhưng ta sầu vì tấm chân tình kia, ta chỉ là hạt cát, nếu không nhờ Đằng Vương cầu xin chịu ủy khuất, có lẽ ta đã bị xử chết rồi.
Sau thượng triều, Hoàng thượng lại lặng lẽ giam mình trong cung Hoàng hậu. Ta biết người ở trong đó hàng ngày đắm chìm trong những kỷ vật mà Tấm để lại. Trước khi ra đi Hoàng hậu nuôi một lồng chim muốn tặng Hoàng thượng, người lại bắc võng bên cây xoan đào, bàn trà, khung cửi chờ người thượng triều xong nằm hóng mát. Đọc sách, ngâm thơ, vẽ tranh, có nàng dệt vải bên cạnh. Khung cảnh đẹp biết bao, bình yên biết bao.
Cái gì đến rồi cũng đến, lệnh trên ban xuống ta bị cấm túc trong Viên cung. Chim vàng anh chết rồi, cây xoan đào bị chặt rồi, khung cửi bị đốt rồi. Ai cũng nói do ta độc ác tham lam, chàng cũng không hỏi ta lấy một câu, không cần ta có cơ hội nói với chàng: "Mọi việc không phải ta làm".
Nhưng không phải ta thì là ai? Cũng không thể nào là mẫu thân ta được. Hại chị Tấm ở ngoài cung, có thể là do bức thư ta gửi không đến được tay người. Nhưng còn chuyện giết chim vàng anh, đốt khung cửi, chặt xoan đào. Mẹ ta chỉ là một phu nhân nhỏ nhoi, làm sao nhúng tay tới được.
Ngày tháng trôi mau, chỉ ba tháng nữa Hoàng thượng vi hành, cũng sắp đến lúc Hoàng hậu trở về, nếu không tính toán trước một chút, lần
trùng sinh này uổng rồi.