Lăng Thần gật đầu, nói vừa đủ nghe.
[COLOR=rgb(0, 0, 0) ]"Ăn no rồi, nên ngủ."[/COLOR]
[COLOR=rgb(0, 0, 0) ]Anh đưa cô tới một nhà hàng lớn, để cô lẽo đẽo chạy theo vào bên trong. Tố Ngà nhìn xung quanh, có chút lạ lẫm.[/COLOR]
[COLOR=rgb(0, 0, 0) ]"Ngồi đi!"[/COLOR]
[COLOR=rgb(0, 0, 0) ]Cô được đưa vào phòng VIP. Món ăn ngon đã bày biện đủ trên bàn, định bụng gọi Nhiên dậy nhưng bị anh ngăn cản.[/COLOR]
[COLOR=rgb(0, 0, 0) ]"Tôi đưa thằng bé đi ăn từ nãy rồi. Giờ mới gọi cô ra là còn có việc khác."[/COLOR]
[COLOR=rgb(0, 0, 0) ]"Việc gì?" Ngà nghiêng đầu tò mò.[/COLOR]
[COLOR=rgb(0, 0, 0) ]Lăng Thần hất cằm, ý bảo cô ăn. Tuy không hiểu chuyện gì nhưng bụng cô sớm đã reo lên ùng ục.[/COLOR]
[COLOR=rgb(0, 0, 0) ]"Vậy tôi không khách sáo nhé?"[/COLOR]
[COLOR=rgb(0, 0, 0) ]Lăng Thần bật cười, giọng điệu trêu trọc.[/COLOR]
[COLOR=rgb(0, 0, 0) ]"Cô cũng biết khách sáo à?"[/COLOR]
[COLOR=rgb(0, 0, 0) ]Ngà im lặng, chỉ thấy cô trút giận lên đồ ăn. Chẳng mấy chốc bụng cô đã đầy ắp bữa tối. Y xoa xoa vùng bụng cho dịu cơn no. Đây là lần đầu tiên cô được ăn ngon đến vậy, khi còn ở nhà mẹ cô chỉ có thể ngồi cùng dì Lam ăn cơm trắng trộn rau. Đến khi bị đuổi khỏi nhà dù có tiền cũng đều chăm sóc cho con trai, chẳng bao giờ động đến mấy món đồ xa xỉ đắt tiền.[/COLOR]
[COLOR=rgb(0, 0, 0) ]Thấy cô ăn xong, anh ra hiệu cho nhân viên phục vụ đứng cạnh đó dọn dẹp. Đợi họ rời đi rồi, anh mới đột ngột lên tiếng.[/COLOR]
[COLOR=rgb(0, 0, 0) ]"Kết hôn với tôi! Chỉ cần trở thành vợ tôi, em có thể tuỳ ý ngang ngược."[/COLOR]
[COLOR=rgb(0, 0, 0) ]Trước lời đề nghị của anh, Tố Ngà vô cùng kinh ngạc.[/COLOR]
[COLOR=rgb(0, 0, 0) ]"Anh nói linh tinh gì vậy?"[/COLOR]
[COLOR=rgb(0, 0, 0) ]Lăng Thần không trả lời, chỉ nhìn cô như đang đợi cô đáp lại lời đề nghị vừa rồi. Y lại dứt khoát từ chối.[/COLOR]
[COLOR=rgb(0, 0, 0) ]"Không. Cả hai đều không có tình cảm, sẽ không tốt nếu sống trong một cuộc hôn nhân chỉ mang nghĩa lý trách nhiệm."[/COLOR]
[COLOR=rgb(0, 0, 0) ]Lăng Thần không bỏ cuộc, anh nói tiếp.[/COLOR]
[COLOR=rgb(0, 0, 0) ]"Vậy chỉ cần bên tôi một năm. Nếu sau một năm mà cả hai vẫn không có tình cảm, thì chúng ta ly hôn! Tài sản đều cho em 8 phần. Nếu em không tin, tôi sẽ soạn ra một bản hợp đồng cam kết."[/COLOR]
[COLOR=rgb(0, 0, 0) ]Ngà lắc đầu, nhìn con trai đang ngủ ngon lành tựa đầu lên chân cô. Thấy con có vẻ thích người đàn ông này, Ngà lại có đôi phần do dự. Cô vuốt chán thằng bé, đôi mắt rũ xuống.[/COLOR]
[COLOR=rgb(0, 0, 0) ]"Tôi không cần tài sản, càng không muốn bị hợp đồng giàng buộc."[/COLOR]
[COLOR=rgb(0, 0, 0) ]Biết thỏa thuận không có tiến triển, anh liền chuyển hướng sang cách khác.[/COLOR]
[COLOR=rgb(0, 0, 0) ]"Cô nhớ trước đây từng hứa sẽ làm bất cứ điều gì miễn là tôi thả cô đi?"[/COLOR]
[COLOR=rgb(0, 0, 0) ]Tố Ngà ngẫm nghĩ một hồi rồi cuối cùng cũng nhớ lại. Đúng vậy, để thoát khỏi hắn mà cô đã buột miệng hứa xuông. Y không chịu khuất phục, chau mày nhìn anh.[/COLOR]
[COLOR=rgb(0, 0, 0) ]"Nhưng tôi nói là trừ việc làm cố phu nhân mà?"[/COLOR]
[COLOR=rgb(0, 0, 0) ]Anh đắc ý, cong lên một điệu cười xảo quyệt.[/COLOR]
[COLOR=rgb(0, 0, 0) ]"Thì có phải làm Cố phu nhân đâu? Tôi bảo cô làm vợ tôi, làm bà chủ của Cố gia thôi. Với cả, cô phải chịu trách nhiệm vì đã lấy mất trong trắng của tôi chứ?"[/COLOR]
[COLOR=rgb(0, 0, 0) ]Ngà cứng họng, không ngờ lại gặp phải một kẻ vô liêm sỉ như vậy. Cái gì mà chịu trách nhiệm? Anh ta có vấn đề về não bộ à? Hay ngay cả xấu hổ cũng không biết?[/COLOR]
[COLOR=rgb(0, 0, 0) ]Tố Ngà vẫn giả vờ bình tĩnh.[/COLOR]
[COLOR=rgb(0, 0, 0) ]"Thật xin lỗi, tôi không muốn kết hôn sớm. Tố Nhiên chắc chắn sẽ không chịu."[/COLOR]
[COLOR=rgb(0, 0, 0) ]Gần 25 tuổi rồi còn nói sớm? Lăng Thần nghĩ thầm trong bụng, ngồi xem cô trình bày lý do để khước từ anh.[/COLOR]
[COLOR=rgb(0, 0, 0) ]Tố Nhiên đang ngủ bỗng bật người dậy, hớn hở nắm tay mẹ.[/COLOR]
[COLOR=rgb(0, 0, 0) ]"Con đương nhiên sẽ đồng ý chuyện này."[/COLOR]
[COLOR=rgb(0, 0, 0) ]Tố Ngà giật mình, thần hồn suýt bay đi mất. Con trai nãy giờ chỉ giả vờ ngủ thôi hả?[/COLOR]
[COLOR=rgb(0, 0, 0) ]Cố Lăng Thần ngồi bên cạnh, nháy mắt với Tố Nhiên. Thì ra hai người bọn họ đã sớm cấu kết với nhau. Anh biết cô sẽ lấy con trai ra để làm lý do từ chối nên đã bảo cậu giả vờ ngủ, tới khi nào cần thiết thì chỉ cần cậu lên tiếng, mọi thứ đều ổn thỏa.[/COLOR]
[COLOR=rgb(0, 0, 0) ]Ngà bất lực nhìn hai người họ. Cô biết mình bị gài, nửa tức nửa nản. Thấy vậy, Nhiên xị mặt xuống tủi thân nói.[/COLOR]
[COLOR=rgb(0, 0, 0) ]"Con từ lâu đã muốn có ba.. bạn bè ở trường biết con không có đủ gia đình, họ luôn đấy đó làm câu chuyện dị nghị, trêu trọc."[/COLOR]
[COLOR=rgb(0, 0, 0) ]Tố Ngà nghe con trai nói vậy, ít nhiều cũng mềm lòng, lại có chút áy náy. Cô quay qua nhìn anh một lúc, rồi khẽ đáp.[/COLOR]
[COLOR=rgb(0, 0, 0) ]"Tôi đồng ý kết hôn với anh. Như anh nói, sau một năm không có tiến triển gì. Tôi và anh sẽ đường ai nấy đi. Con trai sẽ lại do tôi nuôi dưỡng."[/COLOR]
[COLOR=rgb(0, 0, 0) ]Cố Lăng Thần khẽ cười, đầu gật gật không nói gì. Chỉ liếc qua Tố Nhiên rồi thầm tán thưởng.[/COLOR]
[COLOR=rgb(0, 0, 0) ]Khổ nhục kế, quả thực ý hay.[/COLOR]
[COLOR=rgb(0, 0, 0) ]Anh đứng dậy đi lại đưa tay bế Tố Nhiên, rồi nói với cô.[/COLOR]
[COLOR=rgb(0, 0, 0) ]"Sáng mai đi sớm đến cục dân chính
đăng ký giấy kết hôn."[/COLOR]
[COLOR=rgb(0, 0, 0) ]"Gấp vậy?"[/COLOR]
[COLOR=rgb(0, 0, 0) ]Cô chưa sẵn sàng gả đi. Nhưng Nhiên trông rất hào hứng, Ngà chỉ gật nhẹ rồi theo anh về Đông Thành.[/COLOR]
[COLOR=rgb(0, 0, 0) ]Đến căn biệt thự, Lăng Thần để hai mẹ con cô vào nhà rồi lại quay xe đi mất. Từ lúc về tới giờ, Ngà cứ mất tập trung. Nghĩ mông lung về điều gì đó. Nhận ra sự khác thường của mẹ, Tố Nhiên buồn rầu hỏi.[/COLOR]
[COLOR=rgb(0, 0, 0) ]"Mẹ không muốn lấy ba đúng không?"[/COLOR]
[COLOR=rgb(0, 0, 0) ]Cô sực tỉnh, nhìn Nhiên cười gượng.[/COLOR]
[COLOR=rgb(0, 0, 0) ]"Quả thực có hơi.."[/COLOR]
[COLOR=rgb(0, 0, 0) ]Nhiên ôm trầm lấy mẹ.[/COLOR]
[COLOR=rgb(0, 0, 0) ]"Vậy mẹ không cần lấy nữa. Để từ từ mẹ ha?"[/COLOR]
[COLOR=rgb(0, 0, 0) ]Cô cũng muốn vậy, nhưng nghĩ lại lời cậu nói. Hẳn là thời gian qua cậu đã chịu rất nhiều ấm ức. Từ nhỏ Nhiên đã không có cha bên cạnh, như vậy đối với một đứa trẻ mà nói, đó là sự thiệt thòi lớn. Nếu giờ đã tìm được rồi, lại không cho cậu đường đường chính chính nhận lại huyết thống cha con thì có phải quá tàn nhẫn không?[/COLOR]
[COLOR=rgb(0, 0, 0) ]Khao khát có một gia đình trọn vẹn, cô là người hiểu rõ nhất. Bởi chính cô cũng sống trong cảnh có người thân mà như mồ côi vậy. Nếu để hi sinh hạnh phúc của bản thân, đổi lấy con trai cô luôn vui vẻ, có được cuộc sống tốt đẹp hơn thì y bằng lòng. Chỉ cần miễn cưỡng, có thể coi như có thêm một người bạn khác giới. Ngà lắc đầu cười.[/COLOR]
[COLOR=rgb(0, 0, 0) ]"Bảo bối yên tâm, là mami tự nguyện."[/COLOR]
[COLOR=rgb(0, 0, 0) ]Nhưng cô còn nhiều cái đắn đo, chưa kể cô tiếp xúc với hắn không lâu. Tính tình hắn thâm sâu khó lường, lại chẳng có tình cảm gì. E rằng trong thâm tâm vẫn luôn có ý không cam lòng.[/COLOR]
[COLOR=rgb(0, 0, 0) ]Ngà thở dài một hơi, tắt đi mạch suy nghĩ.[/COLOR]
[COLOR=rgb(0, 0, 0) ]Hôm sau, cô vẫn đi làm như bình thường, chỉ là được về sớm để cùng anh đi đến cục dân chính. Xong xuôi lại quay về Đông Thành. Anh nói chuẩn bị đồ đạc, anh đưa về ra mắt người nhà. Nhận thấy mọi thứ diễn ra quá nhanh, cô bắt dầu nghi ngờ không biết việc này có phải do anh ta muốn lợi dụng gì từ cô nên mới đề nghị kết hôn hay chỉ đơn thuần là muốn danh chính ngôn thuận nhận lại con mình.[/COLOR]