Tôi kể người nghe chuyện của tôi
Ngồi xuống bên hiên, dựa vào gió
Nhấp ngụm trà xanh, rồi tôi tỏ
Tôi kể về đời, ngỡ vô lo.
Tôi kể người nghe, chuyện của tôi
Một vương tử nhỏ, thuở trong nôi
Nhưng sâu trong lòng, sao u tối
Nụ cười ngượng ngiụ, khắc bờ môi.
Tôi kể người nghe, chuyện của tôi
Sống chẳng thiếu chi, chẳng lo gì
Nhưng chẳng phút nào, tôi lý trí
Mắt ảm đạm buồn, thoáng tự ti.
Tôi chẳng thiếu chi, chẳng cần chi
Từ lúc sinh ra, đã lầm lì
Ngỡ lúc trưởng thành, vui thêm tí
Hóa ra trầm lặng, chẳng nhấc mi.
Tôi đã cần chi, sẽ cần chi?
Nhưng đừng bảo rằng, đời tôi phí
Chẳng vì danh vọng, hay tiền tệ
Lại thoáng nụ cười - nhánh hoa ly.
Đã từng khoảnh khắc, đời tăm tối
Tôi ngỡ thân mình mang bao tội
Nhưng khó khăn rồi cũng qua thôi."
"Tôi kể nhóc nghe, ký ức xưa
Ngày tôi đứng giữa bao chọn lựa
Lắng nghe những lời đồng trang lứa
Tôi tự hỏi mình.. Đã chắc chưa?"
"Tôi kể nhóc nghe một ngày mưa
Tim tôi khi ấy, tựa như sứa
Lạc lỏng bơ vơ không chỗ dựa
Tôi tự hỏi mình.. Muốn chết chưa?"
"Em kể anh nghe chuyện lên năm
Đứng dưới vầng dương, em lặng ngắm
Chắp lấy đôi tay, em ước nguyện
Chúc cho chính mình, thọ trăm năm"
"Em kể anh nghe vào thuở nhỏ
Em ước cho mình chẳng âu lo
Cuộc đời dẫu có trắc trở to
An nhiên tự tại, như mây gió"
"Em hỏi anh này.. Đau lắm không?
Cảm ơn anh đã cố gắng gồng
Sau bao nhiêu chuyện, luôn cố chống
Chỉ vì tương lai, nhuộm sắc hồng."
"Anh.. Hỏi nhóc nè trách anh chăng?
Đã hứa tháng ngày tươi như nắng
Vậy mà giờ đây tâm vắng lặng"
Lòng nhẹ thở dài, ngắm nhìn trăng.
"Này nhóc con à, thất vọng không?
Chẳng một thanh xuân, chẳng sắc hồng
Chẳng có tự do mà em muốn..
Ngẫm lại một đòi.. Chỉ bằng không."
Em chẳng nói gì, chẳng trách chi
Lắng nghe anh nói, em cười phì
"Nói gì thế hả, người tri kỷ
Cuộc đời còn dài, ta cùng đi."
"Chẳng vì tuổi trẻ, chẳng vì ai
Chỉ sống vui tươi qua tháng ngày
Chỉ để sau này ta tái ngộ
Như hai mà một, một mà hai."


Reactions: Chì Đen, Can Qua và Lunarchen