Bạn được Tuyetlienhoa1979 mời tham gia diễn đàn viết bài kiếm tiền VNO, bấm vào đây để đăng ký.
Tuyetlienhoa1979
Lượt thích
9

Tường nhà Hoạt động Bài đăng Thông tin

  • Cảm ơn tắc đường
    Ngã tư Vũ Phạm Hàm - Nguyễn Khang, nhỉ!
    Con đường trước mặt, lối đi thẳng lên cầu để sang bên kia, Đường Láng, người đông nghịt. Những xe là xe sắp lại một hàng dài! Lối rẽ phải sang Nguyễn Khang, đường đương còn vắng! Đắc chí, Ngư phóng xe vượt về phía phải, một mạch rẽ vào Nguyễn Khang!
    A Di Đà Phật! - Ngư không quên niệm lầm rầm
    Bóng bộ quần áo vàng từ vỉa hè lao xuống! Quên chưa ấn xi nhan rồi!
    Chú công an lao người ra khỏi vỉa hè. Chú cầm cái gậy chỉ đường, đập đập vào đầu em Lead, kẻ cả yêu cầu Ngư tắt máy.
    Bất kể Ngư xin xỏ thế nào, chú vẫn một mực cố ép cái đầu em Lead quẹo về phía vỉa hè bên cạnh. Ngư không chịu, vẫn để khóa điện, tay trái bóp phanh, tay phải chờ cơ hội chú sơ sểnh sẽ tăng ga!
    Ngư hỏi nhỏ trong đầu: Phật ơi! Phật ở đâu?
    Một cái bóng trăng trắng khá to ở đàng sau con xe Lead xuất hiện. Rồi một hai cái xe máy tiếp đó cùng kéo đến.
    Chú công an trở nên hiền lành. Chú xua xua cái gậy lên phía trước: "Chị đi đi!" - giọng đầy tiếc nuối.
    "Cảm ơn Cụ. Xin lỗi Cụ. Con đã lại trách nhầm Cụ mất rồi!"
    • Thích
    Reactions: nntc6761
    nntc6761
    nntc6761
    chị ơi cái bóng trắng là ô tô đúng k ạ? ^^ e hóng xíu: đoạn này nghĩa là vì đằng sau có nhiều xe đi đến, sợ tắc đường nên "chú" mới thả chị đi phải k ạ? :D
    Tuyetlienhoa1979
    Tuyetlienhoa1979
    nntc6761, đúng rồi em, chú tiếc lắm: sổng mất một con gà!!!
    nntc6761
    nntc6761
    Dạ. May thật ạ. Hiếm khi các chú thả vậy đâu hehe
  • Đang tải…
  • Đang tải…
  • Đang tải…

Tìm thành viên

Nhật ký mới nhất

  • Có một lần, trong giờ học Văn năm cấp ba, thầy giáo hỏi cả lớp rằng:

    "Điều gì khiến một câu chuyện trở nên đáng nhớ?"

    Mọi người đưa ra rất nhiều đáp án. Có người nói là một cái kết đẹp. Có người nói là những biến cố lớn lao. Có người lại bảo là vì nhân vật chính quá đặc biệt. Riêng tôi ngày hôm đó không trả lời. Bởi tôi nghĩ, một câu chuyện đáng nhớ đôi khi chỉ vì trong đó xuất hiện một người mà ta không thể quên. (Mãi cho tới nhiều năm sau tôi mới tìm được ra câu trả lời cho câu hỏi ấy)


    Trích "Từ đầu đến cuối chỉ có một câu"
  • 55314232430_cde6f8b3b5_o.png


    Tác giả Nhật: Qua đời
  • Mới đi tắm mưa về thấy quá trời thông báo like tim lửa của mn, vui bất chấp ướt luôn.

    Cảm ơn @Lunarchen @Vua Biển @Can Qua

    Và tất cả mn ạ
  • Người ta thường nhìn ai đó bằng ánh mắt ngưỡng mộ. Họ nói người đó đã có được tất cả: Một sự nghiệp đáng mơ ước, một vị trí mà biết bao người khao khát, danh vọng, tiền tài và một tương lai rộng mở. Mà chẳng ai biết rằng phía sau vẻ ngoài đủ đầy ấy là một cuộc đời đã khuyết mất một phần linh hồn.

    Ngồi lật lại files mới thấy cái triết lý cổ xưa mà bản thân từng viết
  • [BỆNH VIỆN ĐÊM BUỒN]​

    Phòng bệnh đơn côi đêm trường thức trắng.

    Mơ màng nghe xao xác lá me rơi.

    Một mình ta.. Chỉ có mình ta thôi..

    Lặng lẽ một mình giữa bộn bề cuộc sống..

    Có đôi lúc ta cũng xao lòng.. Mơ mộng..

    Mơ một tình yêu không có thật ở trên đời.

    Mơ ai kia nắm tay ta đi hết cuộc đời..

    Mơ một vầng trăng không bao giờ với tới..

    Đời có buồn, lòng người dù giả dối..

    Trái tim ta sẽ mong đợi điều chi?

    Buồn ta ơi, lệ ướt đẫm làn mi..

    Ta khóc cho mưa buồn, hay mưa buồn vì ta khóc..
  • Back