Bạn được Tuyetlienhoa1979 mời tham gia diễn đàn viết bài kiếm tiền VNO, bấm vào đây để đăng ký.
Tuyetlienhoa1979
Lượt thích
9

Tường nhà Hoạt động Bài đăng Thông tin

  • Cảm ơn tắc đường
    Ngã tư Vũ Phạm Hàm - Nguyễn Khang, nhỉ!
    Con đường trước mặt, lối đi thẳng lên cầu để sang bên kia, Đường Láng, người đông nghịt. Những xe là xe sắp lại một hàng dài! Lối rẽ phải sang Nguyễn Khang, đường đương còn vắng! Đắc chí, Ngư phóng xe vượt về phía phải, một mạch rẽ vào Nguyễn Khang!
    A Di Đà Phật! - Ngư không quên niệm lầm rầm
    Bóng bộ quần áo vàng từ vỉa hè lao xuống! Quên chưa ấn xi nhan rồi!
    Chú công an lao người ra khỏi vỉa hè. Chú cầm cái gậy chỉ đường, đập đập vào đầu em Lead, kẻ cả yêu cầu Ngư tắt máy.
    Bất kể Ngư xin xỏ thế nào, chú vẫn một mực cố ép cái đầu em Lead quẹo về phía vỉa hè bên cạnh. Ngư không chịu, vẫn để khóa điện, tay trái bóp phanh, tay phải chờ cơ hội chú sơ sểnh sẽ tăng ga!
    Ngư hỏi nhỏ trong đầu: Phật ơi! Phật ở đâu?
    Một cái bóng trăng trắng khá to ở đàng sau con xe Lead xuất hiện. Rồi một hai cái xe máy tiếp đó cùng kéo đến.
    Chú công an trở nên hiền lành. Chú xua xua cái gậy lên phía trước: "Chị đi đi!" - giọng đầy tiếc nuối.
    "Cảm ơn Cụ. Xin lỗi Cụ. Con đã lại trách nhầm Cụ mất rồi!"
    • Thích
    Reactions: nntc6761
    nntc6761
    nntc6761
    chị ơi cái bóng trắng là ô tô đúng k ạ? ^^ e hóng xíu: đoạn này nghĩa là vì đằng sau có nhiều xe đi đến, sợ tắc đường nên "chú" mới thả chị đi phải k ạ? :D
    Tuyetlienhoa1979
    Tuyetlienhoa1979
    nntc6761, đúng rồi em, chú tiếc lắm: sổng mất một con gà!!!
    nntc6761
    nntc6761
    Dạ. May thật ạ. Hiếm khi các chú thả vậy đâu hehe
  • Đang tải…
  • Đang tải…
  • Đang tải…

Tìm thành viên

Nhật ký mới nhất

  • Thói quen sống vội vàng này.. Trước đây từng có người kiểm soát nó. Ngày đó, Hải thường hay đứng tựa khoanh tay bên bàn bếp, ánh mắt vừa nghiêm khắc vừa xót xa mỗi khi thấy cô úp một bát mì tôm lúc nửa đêm: "Em đừng nghĩ mình giỏi giang thì có quyền ngược đãi bản thân thế nào cũng được." Linh của tuổi hai mươi hai chỉ biết xua tay cười xoa: "Anh làm như em là trẻ con. Người lớn ai chẳng bận, lăn lộn vì công việc mà."

    Hải gạt bát mì sang một bên, kéo cô ngồi xuống ghế: "Không. Người lớn thực sự không phải là người tự ép mình gánh chịu mọi thứ đến kiệt sức. Người lớn là người biết mình cần gì, và biết lúc nào nên mở lòng để người khác gánh vác cùng."

    Lúc đó cô không hiểu. Với cô, tình yêu là hai mảnh ghép độc lập cùng tiến về phía trước. Nhưng trong sự ngây thơ nông cạn ấy, cô lại đánh đồng "sự đồng hành" với việc "phải luôn mạnh mẽ", tuyệt đối không để lộ bất kỳ vết xước nào trước mặt đối phương. Cô đâu biết rằng, đôi khi thứ đập tan một cuộc tình không phải là sự hết yêu hay phản bội. Mà là vì cả hai đều quá sợ làm tổn thương người kia, nên đã chọn cách tự chèn ép chính mình.

    Có những vết thương mà ta tưởng là đã lành.. Thực ra chỉ là ta đã quá quen với việc sống chung với cơn đau đó mà thôi.

    (trích Sau mùa mưa, anh vẫn ở đó )
  • Vừa viết xong Chương 4 của Kẹo Ngọt. Mn vô đọc xem hay không ạ?
  • 55422214751_2e8d4d0bda_o.png

    Hạnh phúc đôi khi rất đơn giản. :))
  • 55421030227_776583e3a9_o.png

    Chào mn.. Mình đã lên tập 2 của Series: Tình yêu giữa những thế giới tự thân 2 – biến số từ quá khứ rồi nhé.

    Mời mn đọc nhé ^^
  • Chào buổi sáng, chúc mn buổi sáng vui vẻ ha
  • Back