Bạn được Tuyetlienhoa1979 mời tham gia diễn đàn viết bài kiếm tiền VNO, bấm vào đây để đăng ký.
Tuyetlienhoa1979
Lượt thích
9

Tường nhà Hoạt động Bài đăng Thông tin

  • Cảm ơn tắc đường
    Ngã tư Vũ Phạm Hàm - Nguyễn Khang, nhỉ!
    Con đường trước mặt, lối đi thẳng lên cầu để sang bên kia, Đường Láng, người đông nghịt. Những xe là xe sắp lại một hàng dài! Lối rẽ phải sang Nguyễn Khang, đường đương còn vắng! Đắc chí, Ngư phóng xe vượt về phía phải, một mạch rẽ vào Nguyễn Khang!
    A Di Đà Phật! - Ngư không quên niệm lầm rầm
    Bóng bộ quần áo vàng từ vỉa hè lao xuống! Quên chưa ấn xi nhan rồi!
    Chú công an lao người ra khỏi vỉa hè. Chú cầm cái gậy chỉ đường, đập đập vào đầu em Lead, kẻ cả yêu cầu Ngư tắt máy.
    Bất kể Ngư xin xỏ thế nào, chú vẫn một mực cố ép cái đầu em Lead quẹo về phía vỉa hè bên cạnh. Ngư không chịu, vẫn để khóa điện, tay trái bóp phanh, tay phải chờ cơ hội chú sơ sểnh sẽ tăng ga!
    Ngư hỏi nhỏ trong đầu: Phật ơi! Phật ở đâu?
    Một cái bóng trăng trắng khá to ở đàng sau con xe Lead xuất hiện. Rồi một hai cái xe máy tiếp đó cùng kéo đến.
    Chú công an trở nên hiền lành. Chú xua xua cái gậy lên phía trước: "Chị đi đi!" - giọng đầy tiếc nuối.
    "Cảm ơn Cụ. Xin lỗi Cụ. Con đã lại trách nhầm Cụ mất rồi!"
    • Thích
    Reactions: nntc6761
    nntc6761
    nntc6761
    chị ơi cái bóng trắng là ô tô đúng k ạ? ^^ e hóng xíu: đoạn này nghĩa là vì đằng sau có nhiều xe đi đến, sợ tắc đường nên "chú" mới thả chị đi phải k ạ? :D
    Tuyetlienhoa1979
    Tuyetlienhoa1979
    nntc6761, đúng rồi em, chú tiếc lắm: sổng mất một con gà!!!
    nntc6761
    nntc6761
    Dạ. May thật ạ. Hiếm khi các chú thả vậy đâu hehe
  • Đang tải…
  • Đang tải…
  • Đang tải…

Tìm thành viên

Nhật ký mới nhất

  • Tĩnh Hải Loạn Lạc (Chương 85: Ma Ha Bôn diện kiến Vệ Vương, Dương Minh xúi giục Hàn Toại tạo phản) đã ra mắt, mời các bạn đón đọc!
  • Tạm biệt

    "Và hẹn gặp lại.!"
  • Chuyện bây giờ mới nhắc! ^^

  • Nếu bạn đang đọc những dòng này, có thể bạn sẽ nghĩ đây là một câu chuyện buồn. Nhưng tôi không chắc nó buồn. Nó chỉ.. Không còn đầy đủ nữa. Tôi viết những dòng cuối này không phải để kết thúc câu chuyện. Mà để giữ lại điều duy nhất tôi còn chắc chắn: Rằng đã từng có một khoảng thời gian, tôi không sống một mình.

    Và nếu một ngày nào đó, bạn nhìn thấy bầu trời như đang nở hoa.. Xin đừng vội gọi đó là tưởng tượng. Vì có thể, ở một nơi nào đó không còn thuộc về thời gian, tôi vẫn đang đứng ở hành lang cũ đó. Vẫn nhìn lên. Vẫn nhớ. Và vẫn viết.


    (trích Chương 5: Tôi vẫn đang viết về bạn - Có một người từng đứng cạnh tôi )
  • Nay lên bàn sếp ngồi :) quá bảnh

    55400938916_141aafebf7_o.png
  • Back