Bạn được Trương Nhật Ngọc mời tham gia diễn đàn viết bài kiếm tiền VNO, bấm vào đây để đăng ký.
Trương Nhật Ngọc
Lượt thích
0

Tường nhà Hoạt động Bài đăng Thông tin

  • Chào bạn. Các bài viết của bạn đăng tải trên diễn đàn hiện tại chưa tuân thủ nội quy diễn đàn, Những bài mình đưa về box cần sửa bạn vui lòng sửa lại cho đúng nội quy. Những bài đem vào box tái chế mong bạn chú ý nội dung đăng tải để tránh làm rác diễn đàn. Bạn vui lòng đọc kĩ nội quy từng box được ghim ở đầu box trước khi đăng tải, vì box Thảo luận - truyện của tôi là dành cho những thành viên tạo link thảo luận góp ý cho truyện sáng tác của mình
  • Đang tải…
  • Đang tải…
  • Đang tải…

Tìm thành viên

Thành viên trực tuyến

Nhật ký mới nhất

  • Nào mưa, nào gió, sét rạch trời

    Hứng làn mưa lạnh, lệ sầu rơi

    Lên đường lẻ bóng, nam thần ướt

    Quẳng vội tâm tư, ngước nam thần

    Thêm vài chục bước, thân lả lướt

    Manh manh, động động, chắn nam nhân

    Mối mai chưa có, nhân không nhận

    Về ổ ướt mưa, mắt vô thần

    Thực tế nam nhân ôm mèo ngốc

    Miêu cứ meo meo, muốn vô lồng. ^^
  • Trước đây

    Tôi không tin vào những cảm xúc lặng lẽ

    Kiểu thích một người

    Mà không nói ra.

    Mọi thứ, theo tôi

    Nên rõ ràng.

    Nhưng rồi

    Có một người xuất hiện

    Khiến tôi hiểu

    Im lặng cũng là một cách tồn tại của cảm xúc.

    Không phải vì thiếu can đảm hoàn toàn

    Chỉ là..

    Có những giới hạn

    Không dễ bước qua.

    Thế nên tôi chọn

    Đứng ở một khoảng cách vừa đủ

    Để nhìn thấy họ vui

    Và giữ cho mình

    Một phần bình yên.

    Không kịch tính

    Không bi lụy

    Chỉ là đôi khi

    Tự thấy mình hơi buồn cười

    Vì đã từng nghĩ

    Mình sẽ không bao giờ

    Rơi vào chuyện như thế.

    P/s: H thì hiểu cái cảm giác đó rồi. N ko đủ dũng khí đối mặt với sự thật nó mới đau.
  • Sắp chít òi! Lại mưa nữa! Đủ combo luông! Hại tuii thảm quá rùi đóa
  • Có ai biết chổ này không? ^^

  • Cập nhật tình hình tới cẩn giam

    Nhật tinh chưa ló rạng, trời xám

    Giày dép đi chạy, rất thê thảm

    Người qua đường thấy, bỗng càm ràm

    Mặc lời ai nói thấu tâm can

    Cô nương vững bước, lòng thanh thản

    Đời cấm ai đâu, cứ càm ràm.

    55235451570_5534ac14ef_o.png
  • Back