Không biết còn phải gồng mình đến bao lâu,
Khi lỡ bước chạm nhầm cơn sóng dữ.
Một ánh nhìn thôi cũng thành giông bão,
Một lời sai, dậy cả những oán thù.
Biết trước thế, đã không đùa với lửa,
Ngọn âm ỉ mà thiêu rụi an yên.
Giờ đứng giữa những ngày dài nặng trĩu,
Chỉ mong lòng sóng lặng lại bình yên.
P/s: Biết thế này từ đầu đã không chọc vào. Người đâu mà như người TRỜI vậy.

Reactions: Phượng Chiếu Ngọc