Ta tự hỏi, bao lâu chẳng trông ngóng
Sinh một đời người, liệu biến hư không
Ra xã hội, lòng người than một đống
Là ai mang tia nắng tới trong lòng.
Thực tại xám đen mang hồng tới
Thể giới quan bỗng chốc sang trang
Duy trì lý trí ta thầm ráng
Nhất quyết một phen, hạ lỡ làng.
Đừng ngồi yên chờ tình yêu đến vội
Lìa vòng tay phụ mẫu, kết thành đôi
Đời ai chẳng có mấy lần lầm lỗi
Như kẻ tình si, giấc mộng luân hồi.
Những kẻ phụ bạc, tim tan nát
Kẻ cắp tình yêu, sớm hoang tàn
Rập rình sóng biển khi trời sáng
Khuôn mặt ai đón lúc hoang mang.

Reactions: Chiên Min's