Lưu ly chi lệ bất tình ái,
Thiên duyên nhân phàm nghịch thiên ý,
Giang Nam chi mộ, hận thiên ý,
Nhân duyên cưỡng cầu nào có được,
Thiên cầm bi ai dạo khúc sầu,
Khóc thương nhân tình thiên cổ.
.. Cậu đứng im, chịu đựng cái nhói buốt ở ngực, cúi xuống nhìn cô gái bằng một ánh mắt trìu mến và đầy bao dung – ánh mắt của một con người đã tìm lại được phần hồn đã mất. Cậu khẽ nói:
– Giờ cô không còn là nô lệ nữa. Cô có thích không?
Trích - Truyện :(Trinh Thám) Sự sống và cái chết - Phần dẫn