"Vũ trụ này đôi lúc thật kỳ lạ, khi mình cố trốn tránh một ký ức , một con người để rồi lại bắt gặp từng mảnh của ký ức ấy , lác đác, vương vãi ở mọi nơi mình từng bước qua"
- Mắt biếc -
Chào bạn nè! Vừa sửa bài cho bạn xong thì thấy bạn follow mình...
Thực ra là ca ca...
Muội cứ gọi ta là Thư ca, có gì cứ qua tường kiếm ta. Đổi tên truyện hay thắc mắc gì cứ qua kiếm ta. Không có việc gì, chán quá muốn nói chuyện cũng qua chỗ ta. Ta sẽ tiếp đón muội nồng hậu!
Rất cảm ơn muội vì đã follow ta nhé! Rất vui được làm quen ạ
Hoàng Anh ngồi xếp bằng trên tấm nệm nhỏ, tò mò nhìn mọi thứ rồi lên tiếng hỏi:
- Thường em sẽ làm gì trước khi ngủ?
Tôi nhoẻn miệng cười:
- Em sẽ xem Doraemon trước khi ngủ.
Hoàng Anh nhíu mày, ngơ ngác:
- Nó là gì?
- Nó là một bộ phim tuổi thơ mà ngay cả người lớn cũng thích xem. Ở đó có một chú mèo máy có nhiều phép thuật xịn y như anh vậy. - Tôi híp mắt cười - Để em hát một bài trong phim đó cho anh nghe nhé!
Thế rồi, tôi cầm chiếc lược tròn giả làm micro, lắc lư cái đầu cất cao giọng điệu nhí nhảnh: "Ta cùng nhau đến thăm nhà rùa, xin xin chào rùa nhé.. Sao rùa mãi trốn ở trong nhà, sao cứ mãi u sầu.."

Reactions: Góc bình yên