Sầu ơi, tớ thích thơ của cậu quá chừng. Nhất là mấy bài này nè: Nắng tà, tình tính ting, một con ong, cái cây, hụt hẫng. Khi nào ranh rảnh mình sẽ ghé thăm mảng truyện.
(Nàng ấy viết thơ hay như vậy, truyện của nàng dự là cũng max hay) =_^
Năm ấy, bầu trời trong xanh đến lạ. Tôi gặp người đó vào một buổi chiều bình thường, giữa dòng người vội vã. Người không mang đến phép màu nào cả, chỉ là một nụ cười dịu dàng và sự quan tâm chân thành. Nhưng chính những điều giản đơn ấy đã âm thầm thay đổi tôi từng ngày. Đến khi ngoảnh lại, tôi mới nhận ra: Cuộc đời mình đã rẽ sang một hướng khác kể từ khoảnh khắc chúng ta gặp nhau dưới bầu trời năm ấy.
Nhớ được câu nói mình tâm đắc nhất mà không nhớ là đã nghe ở đâu. Bộ nhớ kém quá.

Reactions: Dana Lê và Nguyễn Ngọc Nguyên