Sầu ơi, tớ thích thơ của cậu quá chừng. Nhất là mấy bài này nè: Nắng tà, tình tính ting, một con ong, cái cây, hụt hẫng. Khi nào ranh rảnh mình sẽ ghé thăm mảng truyện.
(Nàng ấy viết thơ hay như vậy, truyện của nàng dự là cũng max hay) =_^
Vừa đọc những câu chuyện được người khác viết ra bằng tất cả cảm xúc của họ, vừa lặng lẽ ngồi viết câu chuyện của riêng mình. Đọc để cảm nhận, để rung động, để thấy một thế giới khác qua con chữ của người khác. Viết để gửi gắm những điều mình chưa từng nói thành lời. Rồi bất chợt tự hỏi: Một người đang miệt mài sáng tác, liệu có quyền dừng lại đôi chút để làm một độc giả, để cảm nhận và nói lên suy nghĩ của mình về tác phẩm của người khác không nhỉ?
Chắc là đc chứ s lại có thể từ chối một người như vậy.

Reactions: Dana Lê và Nguyễn Ngọc Nguyên