Sầu ơi, tớ thích thơ của cậu quá chừng. Nhất là mấy bài này nè: Nắng tà, tình tính ting, một con ong, cái cây, hụt hẫng. Khi nào ranh rảnh mình sẽ ghé thăm mảng truyện.
(Nàng ấy viết thơ hay như vậy, truyện của nàng dự là cũng max hay) =_^
Mùa nào cũng có gió. Chỉ là có những mùa, gió đi qua tán lá; có những mùa, gió chạm đến tận rễ. Rồi người ta lớn lên như một cái cây. Không còn bận tâm phải cao hơn ai, chỉ lặng lẽ cắm sâu hơn vào lòng đất. Có lẽ vì thế mà sau rất nhiều cuộc gặp gỡ, điều khiến một người ở lại chưa bao giờ là những lời hứa, mà là cảm giác không cần phải trở thành một ai khác.

Reactions: Dana Lê và Nguyễn Ngọc Nguyên