Chào bạn, truyện bạn edit rất hay và dễ đọc nhưng cho mình hỏi, bạn đã xin phép tác giả chưa ạ? Tác giả đã đồng ý chưa? Bạn xin ở đâu vậy nhỉ? Mình cũng muốn tập tành edit.
Mới có người nói:"Mày đọc mấy quyển sách này, mày chả học được gì đâu!" ^^ Sách nó là tinh thần rồi ^^ Nó có khiến mình học được cái gì không thì là do mình mà thôi! Và, đọc cũng nên đúng sách!
Em ngu gì! Con em là thứ quý giá nhất cuộc đời em, chúng nó là bảo bối của em. Em uống rượu, em đi xe một mình, em tự ngã. Ngu gì mà để thứ quý giá nhất cuộc đời em ngã. Chú đã nói như vậy
Đa tạ, đa tạ miêu đại gia đã lì xì cho ta. Năm mới ta chúc mi đau đầu vì nhà giàu! Mệt mỏi vì học giỏi! Buồn phiền vì nhiều tiền! Ngang trái vì xinh gái! Và mất ngủ vì không có đối thủ.
Tôi gặp lại cậu vào một buổi chiều không có gì đặc biệt.
Trời không mưa, cũng chẳng nắng đẹp. Chỉ là một ngày trôi qua nhạt nhòa như bao ngày khác-những ngày mà tôi dành phần lớn thời gian để trì hoãn, lướt điện thoại, và tự hứa "mai sẽ bắt đầu lại".
Cậu đứng đó, trước mặt tôi, gầy hơn một chút, ánh mắt sáng hơn rất nhiều.
"Lâu rồi không gặp," cậu nói.
Tôi nhìn cậu, hơi khựng lại. Tôi nhận ra ngay. Không cần giới thiệu. Không cần giải thích.
Đó là tôi-của nhiều năm về trước.
Cậu ngồi xuống bên cạnh tôi, chống cằm nhìn tôi như đang quan sát một thứ gì đó xa lạ.
"Dạo này cậu sao rồi?"
Tôi cười gượng:
"Ổn.. Chắc vậy."
Cậu không hỏi thêm. Chỉ nhìn quanh căn phòng bừa bộn, màn hình máy tính vẫn còn mở dở một công việc chưa hoàn thành, và chiếc điện thoại đang sáng lên với những thông báo vô nghĩa.

Reactions: Meo meo thích cười và minhanh2003