Chào bạn, truyện bạn edit rất hay và dễ đọc nhưng cho mình hỏi, bạn đã xin phép tác giả chưa ạ? Tác giả đã đồng ý chưa? Bạn xin ở đâu vậy nhỉ? Mình cũng muốn tập tành edit.
Mới có người nói:"Mày đọc mấy quyển sách này, mày chả học được gì đâu!" ^^ Sách nó là tinh thần rồi ^^ Nó có khiến mình học được cái gì không thì là do mình mà thôi! Và, đọc cũng nên đúng sách!
Em ngu gì! Con em là thứ quý giá nhất cuộc đời em, chúng nó là bảo bối của em. Em uống rượu, em đi xe một mình, em tự ngã. Ngu gì mà để thứ quý giá nhất cuộc đời em ngã. Chú đã nói như vậy
Đa tạ, đa tạ miêu đại gia đã lì xì cho ta. Năm mới ta chúc mi đau đầu vì nhà giàu! Mệt mỏi vì học giỏi! Buồn phiền vì nhiều tiền! Ngang trái vì xinh gái! Và mất ngủ vì không có đối thủ.
Tôi buông lời ngêu ngao hát bài dân ca quen thuộc, giai điệu trong trẻo cất lên giữa màn đêm:
"Gió đánh đò đưa, gió đập đò đưa.. Anh còn hờ hững nên chưa có vợ.."
Ngay khi câu hát vừa buông, Hoàng Anh mỉm cười khẽ búng tay. Phép màu rực rỡ hiện ra. Những tán cây cổ thụ hai bên đường khẽ rung rinh lá cành, uốn lượn nhịp nhàng theo từng câu hát. Hàng vạn chú đom đóm từ đâu bay đến, lấp lánh như một dải ngân hà sà xuống mặt đất. Từ trong những lùm cây, từng đàn bướm phát sáng ảo diệu bay lượn vòng quanh chúng tôi. Tiếng dế mèn, tiếng ếch nhái râm ran tạo thành một bản hòa ca rừng đêm tuyệt diệu. Những chiếc lá vàng lìa cành không rơi xuống đất mà xoay vòng vòng, nhảy múa quanh gót chân tôi. Tôi cười nắc nẻ, xoay vòng trong vòng vây của bướm hoa và ánh sáng, ánh mắt ngập tràn một thứ hạnh phúc trong vắt, lung linh cứ như một giấc mộng giữa đời thực vậy..

Reactions: Meo meo thích cười và minhanh2003