Trăng cao quá, với mãi ta không chạm,
Đành ngồi đây lặng lẽ ngắm trăng vàng.
Ánh trăng ấy xa xôi mà dịu mát,
Như bóng người ta dõi giữa mênh mang.
Ta biết chứ, có những điều xa lắm,
Dẫu cố vươn cũng chẳng thể thuộc về.
Nên thôi nhé, giữ trong lòng yên ắng,
Ngắm người thôi.. Như ngắm ánh trăng kia.
Chụp lâu rồi mà h đăng lại có ý nghĩa hơn lúc mới chụp.

Reactions: thongc1808