Bạn được makebyGau mời tham gia diễn đàn viết bài kiếm tiền VNO, bấm vào đây để đăng ký.
makebyGau
Lượt thích
900

Tường nhà Hoạt động Bài đăng Thông tin

  • Giữa không gian nồng nặc mùi rượu và sự buông thả của giới thượng lưu, Phương Ý Nhiên ngồi đó như một vị thần lạnh lùng, tách biệt hoàn toàn với thế giới trần tục. Kỳ Nhan đứng dưới ánh đèn mờ ảo, cảm nhận rõ rệt sự nhỏ bé của bản thân trước người đàn ông đã dùng hai mươi triệu để mua đứt định mệnh của mình. Cô hiểu rằng, từ khoảnh khắc bước vào căn phòng này, cô đã vĩnh viễn bước ra khỏi vùng an toàn của một tiểu thư khuê các để dấn thân vào một trò chơi quyền lực đầy nguy hiểm.

    Mọi người nhìn cô như một món đồ chơi mới lạ, nhưng chỉ có cô mới biết, bóng tối tỏa ra từ cúc áo cài kín đến cổ của anh chính là sự cứu rỗi duy nhất mà cô có thể bám víu. Trong trái tim đã chai sạn vì sự phản bội của người cũ, Kỳ Nhan chua chát nhận ra: Đôi khi, sự cưng chiều của một kẻ săn mồi còn chân thật hơn vạn lần lời thề thốt của kẻ mang danh người tình. Cô không sợ anh thâm trầm, cũng không sợ anh nguy hiểm, cô chỉ sợ mình lỡ đánh rơi trái tim vào tay người đàn ông vốn dĩ chỉ coi cô là một cuộc giao dịch.
    "Bày ra giấy bút, trong chữ tính tất cả đều là người

    Mười dặm hoa nở, tất cả cũng vì người mà nở

    Gảy một khúc đàn, ngỡ người vẫn ở phía sau

    Trời đầy mưa bụi vẫn si ngốc mà chờ đợi.."
    “Anh không thể chờ em một năm lẻ một tháng nữa rồi, cũng không thể chờ tới khi em hai mươi lăm tuổi. Nhưng anh sẽ chờ em suốt cuộc đời.”
    Sắc Hương Hoa
    Sắc Hương Hoa
    Đó là sự thật. Đức tin không có hành động là đức tin chết! Những kẻ nói giỏi thì phải nhìn nhiều vào hành động. Tôi cũng có thể nói: ngày mai tôi làm bá chủ thế giới đấy! Bạn tin không? HEHE. Thôi, ngủ đây, bận lắm. ^^
    makebyGau
    makebyGau
    thứ nhất không phải không có đàn ông tốt, mà do bạn chưa đủ tốt để gặp người đàn ông đó thôi. thứ hai câu trên mình trích từ một tác phẩm nổi tiếng của Trương Nghệ Mưu tên là "Chuyện tình cây hoa sơn trà" bạn nên xem trước để hiểu nội dung trước khi bình phẩm về một câu nói. Mình không giỏi đạo lí, mong vài dòng trên sẽ không làm mất lòng bạn ^^
    Sắc Hương Hoa
    Sắc Hương Hoa
    à, ra là vậy, ok. (hehe). không deep thế làm thao mà biết nó từ tác phẩm "Chuyện tình cây hoa sơn trà". Thanks.^^ Good night. ^^
    • Thích
    Reactions: makebyGau
    "Tình à...Là hận trăm ngàn mối vẫn không thể dứt lòng, là tê tâm liệt phế cũng chẳng thể buông tay. Là thứ nhạt như nước trắng, nhưng đến một ngày tỉnh lại, đã mãi ở bên nhau, không oán giận, không hối hận, không nỡ vứt bỏ, chẳng nỡ rời xa"
  • Đang tải…
  • Đang tải…
  • Đang tải…

Tìm thành viên

Nhật ký mới nhất

  • Một chút thôi để thấy bình yên ^^

    55414077703_a196661cfe_o.jpg
  • また、放っておいて.

    Mata, hanatte oite.


    * * *

    Mùa mưa cứ lặng lẽ đi qua hiên cũ.

    Có những điều để gió mang đi cũng được.

    Trái tim cần yên như mặt hồ sớm mai.

    Chuyện hôm qua, đó chỉ còn là ký ức.

    Hoa vẫn nở đi qua những ngày giông bão.

    Bình minh sẽ rồi chạm tới khung cửa nhỏ.

    Ai cũng có mọi lần phải lạc hướng.

    Đừng quên rằng thứ quý nhất là niềm tin.

    Mặt trời vẫn sẽ lên sau màn mây xám.

    Cuối con đường tốt lành đang đợi bước chân.

    Nụ cười ấy đẹp như ngày đầu gặp gỡ.

    Chỉ cần tin hơn vào chính mình một chút.
  • Mèo A Mao Huỳnh Mai iam.wonwoo Mèo A Mao Huỳnh Mai wrote on iam.wonwoo's profile.
    Cảm ơn cơn bão đáng yêu nhé. Chúc bạn buổi tối vui vẻ. Moa moa *tym*
  • Nhật ký trong hiệu sách cũ

    ✍️ chương 1: Góc bàn gần cửa sổ

    Mùa thu năm thứ ba Vi An ở thành phố này, trời lại bắt đầu đổ những cơn mưa lất phất kéo dài cả ngày. Những hạt mưa nhỏ li ti rơi trên lá phượng vàng rụng đầy lối đi, ẩm ướt len lỏi vào từng kẽ lá, từng khe cửa, làm cho cả không khí xung quanh đều ngấm một chút hoài niệm khó tả.

    Cậu ôm chặt chiếc ba lô vải cũ vào ngực, chạy vội vã dưới cơn mưa lớn dần, lướt qua những hàng cây cổ thụ ở cuối hẻm nhỏ, rồi đâm thẳng vào cánh cửa gỗ tối màu của hiệu sách cũ đã quen thuộc gần nửa năm nay.

    Tiếng chuông đồng nhỏ gắn trên cánh cửa kêu leng keng nhẹ báo hiệu có khách đến. Cậu đứng ở hiên cửa vắt ướt bờ váy áo, thở hổn hển, nước mưa chảy dài từ tóc mái ướt đẫm xuống ướt cả cổ áo sơ mi nhạt. Trước khi kịp nói gì, một giọng nói trầm ấm quen thuộc đã vang lên từ trong bóng tối của hiệu sách, đủ làm cho trái tim cậu lại đập loạn nhịp như mọi khi gặp người này:

    – Vào đi. Ở ngoài lạnh.

    Cậu ngẩng đầu lên, gặp gương mặt Lâm Túc đứng sau quầy thủ thư. Ánh đèn vàng nhạt treo trên trần nhà chiếu vào nửa bên mặt anh, làm nổi bật những đường nét thanh tú vốn đã đẹp đến gần như không thực. Chủ nhân của hiệu sách Thư Viện Cổ vẫn mặc chiếc sơ mi trắng quen thuộc, cài cúc gọn gàng đến cổ, tay áo lăn lên đến khuỷu tay để lộ cẳng tay trắng mảnh với những đường gân xanh nhẹ nhàng, tay đang cầm một cuốn sách bìa da nâu cũ kỹ – trông đẹp nhnhư một bức tranh cổ được vẽ lại trong hiện đại.
  • 55412163577_50ef792af5_o.png

    Mới lụm được câu này:

    "Mỗi người có một múi giờ hạnh phúc khác nhau. Đừng nhìn đồng hồ của người khác mà sốt ruột cho cuộc đời mình."
  • Back