Bạn được makebyGau mời tham gia diễn đàn viết bài kiếm tiền VNO, bấm vào đây để đăng ký.
makebyGau
Lượt thích
970

Tường nhà Hoạt động Bài đăng Thông tin

  • Giữa không gian nồng nặc mùi rượu và sự buông thả của giới thượng lưu, Phương Ý Nhiên ngồi đó như một vị thần lạnh lùng, tách biệt hoàn toàn với thế giới trần tục. Kỳ Nhan đứng dưới ánh đèn mờ ảo, cảm nhận rõ rệt sự nhỏ bé của bản thân trước người đàn ông đã dùng hai mươi triệu để mua đứt định mệnh của mình. Cô hiểu rằng, từ khoảnh khắc bước vào căn phòng này, cô đã vĩnh viễn bước ra khỏi vùng an toàn của một tiểu thư khuê các để dấn thân vào một trò chơi quyền lực đầy nguy hiểm.

    Mọi người nhìn cô như một món đồ chơi mới lạ, nhưng chỉ có cô mới biết, bóng tối tỏa ra từ cúc áo cài kín đến cổ của anh chính là sự cứu rỗi duy nhất mà cô có thể bám víu. Trong trái tim đã chai sạn vì sự phản bội của người cũ, Kỳ Nhan chua chát nhận ra: Đôi khi, sự cưng chiều của một kẻ săn mồi còn chân thật hơn vạn lần lời thề thốt của kẻ mang danh người tình. Cô không sợ anh thâm trầm, cũng không sợ anh nguy hiểm, cô chỉ sợ mình lỡ đánh rơi trái tim vào tay người đàn ông vốn dĩ chỉ coi cô là một cuộc giao dịch.
    "Bày ra giấy bút, trong chữ tính tất cả đều là người

    Mười dặm hoa nở, tất cả cũng vì người mà nở

    Gảy một khúc đàn, ngỡ người vẫn ở phía sau

    Trời đầy mưa bụi vẫn si ngốc mà chờ đợi.."
    “Anh không thể chờ em một năm lẻ một tháng nữa rồi, cũng không thể chờ tới khi em hai mươi lăm tuổi. Nhưng anh sẽ chờ em suốt cuộc đời.”
    Sắc Hương Hoa
    Sắc Hương Hoa
    Đó là sự thật. Đức tin không có hành động là đức tin chết! Những kẻ nói giỏi thì phải nhìn nhiều vào hành động. Tôi cũng có thể nói: ngày mai tôi làm bá chủ thế giới đấy! Bạn tin không? HEHE. Thôi, ngủ đây, bận lắm. ^^
    makebyGau
    makebyGau
    thứ nhất không phải không có đàn ông tốt, mà do bạn chưa đủ tốt để gặp người đàn ông đó thôi. thứ hai câu trên mình trích từ một tác phẩm nổi tiếng của Trương Nghệ Mưu tên là "Chuyện tình cây hoa sơn trà" bạn nên xem trước để hiểu nội dung trước khi bình phẩm về một câu nói. Mình không giỏi đạo lí, mong vài dòng trên sẽ không làm mất lòng bạn ^^
    Sắc Hương Hoa
    Sắc Hương Hoa
    à, ra là vậy, ok. (hehe). không deep thế làm thao mà biết nó từ tác phẩm "Chuyện tình cây hoa sơn trà". Thanks.^^ Good night. ^^
    • Thích
    Reactions: makebyGau
    "Tình à...Là hận trăm ngàn mối vẫn không thể dứt lòng, là tê tâm liệt phế cũng chẳng thể buông tay. Là thứ nhạt như nước trắng, nhưng đến một ngày tỉnh lại, đã mãi ở bên nhau, không oán giận, không hối hận, không nỡ vứt bỏ, chẳng nỡ rời xa"
  • Đang tải…
  • Đang tải…
  • Đang tải…

Tìm thành viên

Nhật ký mới nhất

  • Sự thật phũ phàng: Lý do lớn nhất khiến bạn mãi nghèo và mờ nhạt không phải vì bạn kém cỏi, mà là vì cuộc sống hiện tại của bạn đang.. Quá ổn!

    ♂️ 'Tốt' chính là kẻ thù lớn nhất của 'Vĩ đại'. Mình vừa viết xong bài review siêu sâu về cuốn sách gối đầu giường của các tỷ phú - giải mã công thức chuyển mình từ một cá nhân tàm tạm thành xuất chúng. Vào xem để cùng đập tan sự trì trệ nha mọi người.

    Mời mọi người vào tìm đọc bài Review sách "[Từ Tốt Đến Vĩ Đại]: Sự thật tàn nhẫn về lý do bạn mãi" Tàm tạm "và công thức để bứt phá thành" Xuất chúng "!" cùng mình nhé *qobe 15*
  • Mùa hè cuối cấp hòa tan vào tiếng ve, sau khi tốt nghiệp, lũ bạn thân lâu năm tản theo những ngã rẽ không trùng nhau. Người xa nhà lên thành phố lớn nhập học, kẻ ở lại bắt đầu với công việc đầu đời, có đứa khoác ba lô màu xanh lá vào doanh trại. Nhịp sống mới cuốn mỗi đứa đi, chìm trong những lo toan riêng, giữa những áp lực học hành, deadline cơm áo, những cuộc gọi dần thưa, những tin nhắn thành khoảng lặng.

    Rồi một ngày tình cờ gặp lại, câu chào "Ê, mày!" năm xưa chợt nghẹn lại nơi cổ họng, thay vào là nụ cười gượng gạo và cái gật đầu dè dặt. Trong cái bắt tay hờ hững ấy, cả một trời ký ức ùa về.

    Những khuôn mặt tươi roi rói dưới tán phượng hồng, tiếng cười giòn tan vỡ ra từ góc lớp, mùi mực thơm nồng trên trang vở cũ.. Tất cả như một cuốn phim cũ được chiếu chậm, những khung hình lấp lánh nối tiếp nhau, dệt thành một dải ký ức dài. Sau đó chúng ghép lại thành một cuốn sách ký ức đã úa vàng, khiến cho tôi muốn lật đến tờ cuối cùng mới thôi, khép lại cuốn sách mới thôi, không thể kể cho người khác nữa mới thôi.
  • Vua Biển Đặt Tên Thật Khó 42 Vua Biển wrote on Đặt Tên Thật Khó 42's profile.
    Cảm ơn bạn đã like bài. Chúc bạn buổi tối vui vẻ!
  • Sao phải khóc?

    Khi nắng đang dần phai

    Sao phải khóc?

    Khi em nói em chẳng cần ai

    Sao phải khóc?

    Khi có anh gần lại

    Và trong cuộc sống, chuyện gì chẳng có lần hai?

    Sao phải khóc?

    Khi nắng đang dần phai

    Sao phải khóc?

    Khi em nói em chẳng cần ai

    Sao phải khóc?

    Khi có anh gần lại

    Và trong cuộc sống, chuyện gì chẳng có lần hai


    Nhạc bài này cuốn nha
  • "1, 2, 3 lời nói của anh có lời nào là lời thật không?

    Em liệu có thể tin hay đó chỉ toàn lời đường mật!

    Mới gặp vài ba hôm, chắc mình cần nhiều thời gian hơn, để em biết anh muốn đến với em bằng cả tấm lòng"

    Vậy đi!
  • Back