Bạn được makebyGau mời tham gia diễn đàn viết bài kiếm tiền VNO, bấm vào đây để đăng ký.
makebyGau
Lượt thích
970

Tường nhà Hoạt động Bài đăng Thông tin

  • Giữa không gian nồng nặc mùi rượu và sự buông thả của giới thượng lưu, Phương Ý Nhiên ngồi đó như một vị thần lạnh lùng, tách biệt hoàn toàn với thế giới trần tục. Kỳ Nhan đứng dưới ánh đèn mờ ảo, cảm nhận rõ rệt sự nhỏ bé của bản thân trước người đàn ông đã dùng hai mươi triệu để mua đứt định mệnh của mình. Cô hiểu rằng, từ khoảnh khắc bước vào căn phòng này, cô đã vĩnh viễn bước ra khỏi vùng an toàn của một tiểu thư khuê các để dấn thân vào một trò chơi quyền lực đầy nguy hiểm.

    Mọi người nhìn cô như một món đồ chơi mới lạ, nhưng chỉ có cô mới biết, bóng tối tỏa ra từ cúc áo cài kín đến cổ của anh chính là sự cứu rỗi duy nhất mà cô có thể bám víu. Trong trái tim đã chai sạn vì sự phản bội của người cũ, Kỳ Nhan chua chát nhận ra: Đôi khi, sự cưng chiều của một kẻ săn mồi còn chân thật hơn vạn lần lời thề thốt của kẻ mang danh người tình. Cô không sợ anh thâm trầm, cũng không sợ anh nguy hiểm, cô chỉ sợ mình lỡ đánh rơi trái tim vào tay người đàn ông vốn dĩ chỉ coi cô là một cuộc giao dịch.
    "Bày ra giấy bút, trong chữ tính tất cả đều là người

    Mười dặm hoa nở, tất cả cũng vì người mà nở

    Gảy một khúc đàn, ngỡ người vẫn ở phía sau

    Trời đầy mưa bụi vẫn si ngốc mà chờ đợi.."
    “Anh không thể chờ em một năm lẻ một tháng nữa rồi, cũng không thể chờ tới khi em hai mươi lăm tuổi. Nhưng anh sẽ chờ em suốt cuộc đời.”
    Sắc Hương Hoa
    Sắc Hương Hoa
    Đó là sự thật. Đức tin không có hành động là đức tin chết! Những kẻ nói giỏi thì phải nhìn nhiều vào hành động. Tôi cũng có thể nói: ngày mai tôi làm bá chủ thế giới đấy! Bạn tin không? HEHE. Thôi, ngủ đây, bận lắm. ^^
    makebyGau
    makebyGau
    thứ nhất không phải không có đàn ông tốt, mà do bạn chưa đủ tốt để gặp người đàn ông đó thôi. thứ hai câu trên mình trích từ một tác phẩm nổi tiếng của Trương Nghệ Mưu tên là "Chuyện tình cây hoa sơn trà" bạn nên xem trước để hiểu nội dung trước khi bình phẩm về một câu nói. Mình không giỏi đạo lí, mong vài dòng trên sẽ không làm mất lòng bạn ^^
    Sắc Hương Hoa
    Sắc Hương Hoa
    à, ra là vậy, ok. (hehe). không deep thế làm thao mà biết nó từ tác phẩm "Chuyện tình cây hoa sơn trà". Thanks.^^ Good night. ^^
    • Thích
    Reactions: makebyGau
    "Tình à...Là hận trăm ngàn mối vẫn không thể dứt lòng, là tê tâm liệt phế cũng chẳng thể buông tay. Là thứ nhạt như nước trắng, nhưng đến một ngày tỉnh lại, đã mãi ở bên nhau, không oán giận, không hối hận, không nỡ vứt bỏ, chẳng nỡ rời xa"
  • Đang tải…
  • Đang tải…
  • Đang tải…

Tìm thành viên

Nhật ký mới nhất

  • Tôi gặp em vào một chiều tháng ba. Hôm ấy trời xanh đến lạ. Một màu xanh nhạt và rất trong, trải dài phía trên những tòa nhà cao tầng của thành phố như thể vừa được ai đó gột rửa sau cơn mưa đêm. Gió thổi qua những ô cửa kính văn phòng mang theo mùi nắng mới và hơi lạnh còn sót lại của mùa xuân. Tôi tan làm muộn hơn thường lệ. Công ty vừa kết thúc một cuộc họp dài đến ngột ngạt. Đầu óc tôi lúc ấy đặc quánh bởi những con số, kế hoạch và tiếng gõ bàn phím vang lên suốt cả ngày. Tôi bước xuống sảnh công ty với cảm giác mệt đến mức chỉ muốn về nhà ngủ một giấc thật sâu. Rồi tôi nhìn thấy em. Em đứng bên kia đường, dưới tán cây bằng lăng vừa trổ hoa tím nhạt. Trên tay em là ly cà phê còn bốc khói, mái tóc dài bị gió chiều làm rối nhẹ. Em đang ngẩng đầu nhìn bầu trời, giống như ngoài kia có điều gì rất đáng để em chăm chú đến thế. Không hiểu sao tôi lại đứng khựng lại giữa dòng người đông đúc. Giữa cả con phố đầy tiếng xe cộ ấy, tôi chỉ nhìn thấy mình em. Đúng lúc đó, em quay sang. Ánh mắt chúng tôi chạm nhau. Một khoảnh khắc rất ngắn. Nhưng đủ để tim tôi bất giác lệch đi một nhịp. Em hơi bối rối, vội quay mặt đi chỗ khác. Còn tôi thì vẫn đứng yên ở đó rất lâu, cho đến khi đèn tín hiệu chuyển xanh và dòng người lại tiếp tục bước qua nhau như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

    Truyện ngắn đan xen lại với chút ký ức tuổi 20. Giờ em đâu có còn ở đây. Em đi xa mãi rồi, rời xa tôi rồi
  • : Nắng hướng dương thì hướng về mặt trời, còn tớ thì hướng về nụ cười của cậu.

    Người ta thích cả bầu trời sao. Còn tớ chỉ thích một ngôi sao là cậu.

    *qobe 22*

    Thầy cô bảo trưởng thành là những bài toán khó. Nhưng tớ thấy bài toán khó nhất là làm sao để cậu thích tớ.
  • Được rùi, cái nghề bà mai này không làm nữa! Rắc rối!
  • Sáng 8h chấm công, tối 5h xách xe về, cày cuốc đến 60 tuổi rồi mới nghỉ hưu hưởng thụ.. Bạn có thấy kịch bản cuộc đời này quá nhàm chán không? ‍♂️

    Tại sao không sống như một triệu phú ngay từ bây giờ bằng cách gia nhập nhóm 'Tân Triệu Phú' - làm việc ít đi nhưng thu nhập nhiều lên nhờ công thức tự động hóa?

    Mình vừa mới cho ra lò bài review siêu thực chiến về cuốn 'Tuần Làm Việc 4 Giờ' của Tim Ferriss, chỉ ra cách áp dụng định luật 80/20 vào việc cày xu và giải phóng thời gian trên diễn đàn.

    Mọi người vào 'bẻ khóa' tư duy để trốn khỏi văn phòng cùng mình nhé *qobe 15*
  • Chạm Mắt Dưới Trời Xanh

    Em Trong Tầng Mây Trắng

    Nỗi Nhớ Qua Màn Mưa

    Lời Hẹn Phía Chân Trời

    Trời Xa Không Còn Em

    Mây Trắng Rời Chân Trời

    Khoảng Cách Màu Lam

    Đợi Em Nơi Cuối Gió

    Những Mùa Trời Xa

    Bên Kia Tầng Mây Trắng

    Chân Trời Không Kịp Đến

    Lời Tái Bút Gửi Người Thương

    Phía Chân Trời Xanh

    Dưới Trời Xanh Gặp Em

    Mây Trắng Mang Tên Em

    Khoảng Trời Xa Em

    Một Khoảng Trời Cách Biệt

    Mưa Trắng Và Nỗi Nhớ

    Cuối Chân Trời Đợi Em

    Từ một vài câu bơ vơ tìm ra được bằng này cái tên lật lại thấy mỗi câu ứng với một đoạn truyện chưa hoàn thành. Có nên viết tiếp ko ta.
  • Back