Oán Khúc Tuyên Cơ
*Hoang sơn máu nhuộm canh dài,
Giá y rách nát kéo lê bụi trần.
Đôi chân gãy nát từ lâu,
Cồm cộp vọng tận mây hàn xa xăm.
Khóc rằng: "Bùi lang nơi đâu?
Cớ sao chẳng chịu đến nhìn ta đây?"
Lúc thì lệ đẫm chan hòa,
Lúc điên cuồng giận, gào trời trách quân.
Trăm năm mộng vỡ thành không,
Tiên binh phụng lệnh áp gông yêu tà..
đơn giản như "ở chốn rừng sâu thâm cốc có biết bao nhiêu nguy nan, mỗi một ngày lại phải đối diện với vô vàng nguy hiểm một cô gái như Lạc Nhan trong lòng phải có bao nhiêu là ý chí, bao nhiêu là kiên định mới có thể vượt qua ..." đại loại như vậy ấy. Cổ đại thì cứ múa bút cho hoành tráng vào hihi. Bông đọc chương 1 thôi thấy mạch hơi vội vàng và thường những truyện có hút được người đọc hay không nằm ở mấy chương đầu nên Viên hãy cố gắng đẩy tình huống phong phú hơn. Chương một chưa đặc sắc về nhấn nhá tình tiết lắm!

Reactions: Cá Đẹp Trai và Mạc Hồng Viên