Cố nhân biệt tích từ năm ấy,
Để lại trong tim vết nhớ thương.
Một mảnh tình xưa theo lá rụng,
Nửa đời tâm sự gửi tà dương.
Bến cũ đò ngang không kẻ đợi,
Sông dài sóng bạc lạnh đêm sương.
Ngoảnh mặt nhìn về nơi viễn xứ,
Chỉ còn trăng nước với tha hương.
Trăm năm như giấc mơ tàn mộng,
Riêng mang nỗi nhớ suốt canh trường.
Ngồi buồn lôi ra vài câu nói cũ, ngước lên trời nhìn mây gió viết nên thơ.
đơn giản như "ở chốn rừng sâu thâm cốc có biết bao nhiêu nguy nan, mỗi một ngày lại phải đối diện với vô vàng nguy hiểm một cô gái như Lạc Nhan trong lòng phải có bao nhiêu là ý chí, bao nhiêu là kiên định mới có thể vượt qua ..." đại loại như vậy ấy. Cổ đại thì cứ múa bút cho hoành tráng vào hihi. Bông đọc chương 1 thôi thấy mạch hơi vội vàng và thường những truyện có hút được người đọc hay không nằm ở mấy chương đầu nên Viên hãy cố gắng đẩy tình huống phong phú hơn. Chương một chưa đặc sắc về nhấn nhá tình tiết lắm!

Reactions: Cá Đẹp Trai và Mạc Hồng Viên