Trăng cao quá, với mãi ta không chạm,
Đành ngồi đây lặng lẽ ngắm trăng vàng.
Ánh trăng ấy xa xôi mà dịu mát,
Như bóng người ta dõi giữa mênh mang.
Ta biết chứ, có những điều xa lắm,
Dẫu cố vươn cũng chẳng thể thuộc về.
Nên thôi nhé, giữ trong lòng yên ắng,
Ngắm người thôi.. Như ngắm ánh trăng kia.
Chụp lâu rồi mà h đăng lại có ý nghĩa hơn lúc mới chụp.
đơn giản như "ở chốn rừng sâu thâm cốc có biết bao nhiêu nguy nan, mỗi một ngày lại phải đối diện với vô vàng nguy hiểm một cô gái như Lạc Nhan trong lòng phải có bao nhiêu là ý chí, bao nhiêu là kiên định mới có thể vượt qua ..." đại loại như vậy ấy. Cổ đại thì cứ múa bút cho hoành tráng vào hihi. Bông đọc chương 1 thôi thấy mạch hơi vội vàng và thường những truyện có hút được người đọc hay không nằm ở mấy chương đầu nên Viên hãy cố gắng đẩy tình huống phong phú hơn. Chương một chưa đặc sắc về nhấn nhá tình tiết lắm!

Reactions: Cá Đẹp Trai và Mạc Hồng Viên