Tiếp thu ý kiến của bạn Bông đáng yêu nên mình đang edit lại từng phần của Lạc nhạn chứ không viết phần mới. Mong là không lâu đến mức vào mục truyện drop
Cuộc sống chông gai chỉ mong mình bé lại. Quá nhiều nuối tiếc cho hai chữ "giá như", đành thôi bước tiếp con đường gian nan ấy. Em hồn nhiên rồi em sẽ bình yên. ^^
Khi tôi còn là một đứa trẻ. Ngồi sau xe đạp của bố trên đường đến trường. Tôi luôn nghĩ bố là người đàn ông mạnh mẽ nhất thế giới. Chẳng có gì có thể đánh bại ông.
Suy nghĩ hồi còn là một thằng trẻ con thật phong phú làm sao!
Liam ngồi xổm xuống ngang tầm mắt tôi, ánh mắt bao dung như một người anh lớn thấu hiểu nỗi đau của đứa em khờ dại:
"Noah. Nếu ngươi thực sự yêu cô ấy.. Vậy thì ngươi cũng phải yêu cả lúc cô ấy rời đi. Sự giải thoát, đôi khi mới là hình hài vĩ đại nhất của tình yêu."..
đơn giản như "ở chốn rừng sâu thâm cốc có biết bao nhiêu nguy nan, mỗi một ngày lại phải đối diện với vô vàng nguy hiểm một cô gái như Lạc Nhan trong lòng phải có bao nhiêu là ý chí, bao nhiêu là kiên định mới có thể vượt qua ..." đại loại như vậy ấy. Cổ đại thì cứ múa bút cho hoành tráng vào hihi. Bông đọc chương 1 thôi thấy mạch hơi vội vàng và thường những truyện có hút được người đọc hay không nằm ở mấy chương đầu nên Viên hãy cố gắng đẩy tình huống phong phú hơn. Chương một chưa đặc sắc về nhấn nhá tình tiết lắm!

Reactions: Cá Đẹp Trai và Mạc Hồng Viên