Thơ xàml ngày 1
Cổ Nguyệt
Con thuyền vượt sóng chẻ đều ánh trăng
Đêm khuya tĩnh lặng, lấy đâu bóng người?
Nhòe mắt nhìn sông thấy bóng trăng cười,
Vương trên khóe mắt bóng hình cố nhân.
Thời gian tựa như con nước xuôi dòng,
Tà áo em, bóng hình ngày xưa trống,
Chỉ còn vương lại chút hồn sương khói
Một mảnh trăng xưa, cùng một mảnh lòng.
Bạch quang cầu cho cây cỏ ngây tình,
Mưa xuân đêm ấy, ta từng nơi đây
Cảnh đẹp, không rượu mà người vẫn say
Gió trời se lạnh, cùng người thưởng trăng
Cảnh xưa, trăng cũ, hồn người còn đâu?
Chỉ còn tiếng sóng, người mơ mộng gì?
Mái tóc em dài, dòng sông nho nhỏ
Ru người mãi ngàn năm, giấc mộng đó
Trăng soi hồn người, một mảnh sứ vỡ
Sóng nước vỗ về, thuyền trôi bỡ ngỡ
Chợt nghe đâu đây hương hoa mới nở,
Mầm xanh vừa nhú lối cũ ta về..
đơn giản như "ở chốn rừng sâu thâm cốc có biết bao nhiêu nguy nan, mỗi một ngày lại phải đối diện với vô vàng nguy hiểm một cô gái như Lạc Nhan trong lòng phải có bao nhiêu là ý chí, bao nhiêu là kiên định mới có thể vượt qua ..." đại loại như vậy ấy. Cổ đại thì cứ múa bút cho hoành tráng vào hihi. Bông đọc chương 1 thôi thấy mạch hơi vội vàng và thường những truyện có hút được người đọc hay không nằm ở mấy chương đầu nên Viên hãy cố gắng đẩy tình huống phong phú hơn. Chương một chưa đặc sắc về nhấn nhá tình tiết lắm!

Reactions: Cá Đẹp Trai và Mạc Hồng Viên