Một ngày k quá bận rộn nhưng la cà phố phường cả sáng lẫn chiều.
Đi giải ngố, cập nhật những con đường từng đạp xe qua chục năm trước (còn may k đi lạc) ; cập nhật những quán cà phê, quán quần áo, shop thú cưng mới mọc..
Vẫn hai bánh xe đạp lăn đều, nhưng cái tốc độ thì.. Ừ.. Hứng lên thì đạp đua với xe máy (đôi khi cả oto), đạp qua con đường ba năm cấp ba đi học, mệt phờ, nhưng vui!
Muốn bỏ đi hết làm lại từ đầu (làm công việc trước đây từng đã), nhưng bước tiếp với công việc trước bàn lùi coi như là cách để bản thân bớt trốn tránh thực tại.
Cố lên Miêu ơi, chiến thắng bản thân, để cho Mây bước ra đời thực nào!
đơn giản như "ở chốn rừng sâu thâm cốc có biết bao nhiêu nguy nan, mỗi một ngày lại phải đối diện với vô vàng nguy hiểm một cô gái như Lạc Nhan trong lòng phải có bao nhiêu là ý chí, bao nhiêu là kiên định mới có thể vượt qua ..." đại loại như vậy ấy. Cổ đại thì cứ múa bút cho hoành tráng vào hihi. Bông đọc chương 1 thôi thấy mạch hơi vội vàng và thường những truyện có hút được người đọc hay không nằm ở mấy chương đầu nên Viên hãy cố gắng đẩy tình huống phong phú hơn. Chương một chưa đặc sắc về nhấn nhá tình tiết lắm!

Reactions: Cá Đẹp Trai và Mạc Hồng Viên