Bạn nâng cấp lại gói 1xu để bài viếg không bị kiểm duyệt.
Cho và nhận
Đó luôn là sự thật, của cuộc sống vạn vật
Nhưng để thực hiện nó là cả một sự chật vật
Cũng có lúc tự hỏi những thứ mình đã cho và những thứ mình nhận
Dường như nó là âm vô cùng trong cảm xúc bất tận
Yêu người
Người yêu
Cuối cùng người đi đằng người mà yêu đi đằng yêu
2 3 năm còn tan vỡ huống chi 7 tháng thì đừng có mơ
Người thì vẫn cười
Ta thì vẫn mơ
Mơ về những thứ đêm nào hai đứa đã từng mơ, từng ước
Nhà phải thật giàu
Bố phải thật ngầu
Mẹ.. (k nhớ, chắc là như này) đẹp gái đáng yêu như gái Tàu
Hai đứa con sinh ra cũng thuộc vào tốp đầu
Ha!
Đợi và chờ,
Những gì anh có thể làm là đợi và chờ
Nhưng những gì anh nhận lại là ngẩn và ngơ
Kèm theo là cả một sự thờ ơ
đơn giản như "ở chốn rừng sâu thâm cốc có biết bao nhiêu nguy nan, mỗi một ngày lại phải đối diện với vô vàng nguy hiểm một cô gái như Lạc Nhan trong lòng phải có bao nhiêu là ý chí, bao nhiêu là kiên định mới có thể vượt qua ..." đại loại như vậy ấy. Cổ đại thì cứ múa bút cho hoành tráng vào hihi. Bông đọc chương 1 thôi thấy mạch hơi vội vàng và thường những truyện có hút được người đọc hay không nằm ở mấy chương đầu nên Viên hãy cố gắng đẩy tình huống phong phú hơn. Chương một chưa đặc sắc về nhấn nhá tình tiết lắm!

Reactions: Cá Đẹp Trai và Mạc Hồng Viên