Nào mưa, nào gió, sét rạch trời
Hứng làn mưa lạnh, lệ sầu rơi
Lên đường lẻ bóng, nam thần ướt
Quẳng vội tâm tư, ngước nam thần
Thêm vài chục bước, thân lả lướt
Manh manh, động động, chắn nam nhân
Mối mai chưa có, nhân không nhận
Về ổ ướt mưa, mắt vô thần
Thực tế nam nhân ôm mèo ngốc
Miêu cứ meo meo, muốn vô lồng. ^^
đơn giản như "ở chốn rừng sâu thâm cốc có biết bao nhiêu nguy nan, mỗi một ngày lại phải đối diện với vô vàng nguy hiểm một cô gái như Lạc Nhan trong lòng phải có bao nhiêu là ý chí, bao nhiêu là kiên định mới có thể vượt qua ..." đại loại như vậy ấy. Cổ đại thì cứ múa bút cho hoành tráng vào hihi. Bông đọc chương 1 thôi thấy mạch hơi vội vàng và thường những truyện có hút được người đọc hay không nằm ở mấy chương đầu nên Viên hãy cố gắng đẩy tình huống phong phú hơn. Chương một chưa đặc sắc về nhấn nhá tình tiết lắm!

Reactions: Cá Đẹp Trai và Mạc Hồng Viên