Năm ấy, bầu trời trong xanh đến lạ. Tôi gặp người đó vào một buổi chiều bình thường, giữa dòng người vội vã. Người không mang đến phép màu nào cả, chỉ là một nụ cười dịu dàng và sự quan tâm chân thành. Nhưng chính những điều giản đơn ấy đã âm thầm thay đổi tôi từng ngày. Đến khi ngoảnh lại, tôi mới nhận ra: Cuộc đời mình đã rẽ sang một hướng khác kể từ khoảnh khắc chúng ta gặp nhau dưới bầu trời năm ấy.
Nhớ được câu nói mình tâm đắc nhất mà không nhớ là đã nghe ở đâu. Bộ nhớ kém quá.
đơn giản như "ở chốn rừng sâu thâm cốc có biết bao nhiêu nguy nan, mỗi một ngày lại phải đối diện với vô vàng nguy hiểm một cô gái như Lạc Nhan trong lòng phải có bao nhiêu là ý chí, bao nhiêu là kiên định mới có thể vượt qua ..." đại loại như vậy ấy. Cổ đại thì cứ múa bút cho hoành tráng vào hihi. Bông đọc chương 1 thôi thấy mạch hơi vội vàng và thường những truyện có hút được người đọc hay không nằm ở mấy chương đầu nên Viên hãy cố gắng đẩy tình huống phong phú hơn. Chương một chưa đặc sắc về nhấn nhá tình tiết lắm!

Reactions: Cá Đẹp Trai và Mạc Hồng Viên