Chẳng Cần Điều Gì Nữa!
Từng giọt đắng gọi tên nơi quán cũ
Tiếng nhạc buồn lặng lẽ giữa màn đêm
Tôi ngồi nghe thời gian đang trôi chậm
Như hạt mưa đọng lại chiếc lá xanh.
Nơi góc cũ giọt tan vào quá khứ
Đắng một lần hương mãi đậm trong tim.
Sau gió lạnh mưa buồn rơi rất khẽ
Ngỡ sương đêm phủ khoé mắt bờ môi
Không điểm đến, chẳng cần ai chờ đợi
Mọi muộn phiền nằm lại phía sau lưng.
Chỉ còn lại những thanh âm mềm mại
Đang đưa lòng trôi giữa cõi mông lung.
Gió ngoài hiên mang theo mùi đêm vắng
Sương nơi nào ghé xuống một bờ vai
Tôi khẽ chạm vào miền không tên ấy
Nơi ưu phiền đều sẽ hóa hơi bay
Và cứ thế, chẳng cần điều gì nữa
Bản nhạc xưa dẫn lối đến xa xôi
Giữa thế gian dẫu còn bao tất bật
Chỉ đêm nay, chẳng cần thiết ngày mai.
đơn giản như "ở chốn rừng sâu thâm cốc có biết bao nhiêu nguy nan, mỗi một ngày lại phải đối diện với vô vàng nguy hiểm một cô gái như Lạc Nhan trong lòng phải có bao nhiêu là ý chí, bao nhiêu là kiên định mới có thể vượt qua ..." đại loại như vậy ấy. Cổ đại thì cứ múa bút cho hoành tráng vào hihi. Bông đọc chương 1 thôi thấy mạch hơi vội vàng và thường những truyện có hút được người đọc hay không nằm ở mấy chương đầu nên Viên hãy cố gắng đẩy tình huống phong phú hơn. Chương một chưa đặc sắc về nhấn nhá tình tiết lắm!

Reactions: Cá Đẹp Trai và Mạc Hồng Viên