Phải chấp nhận rằng mọi việc không lúc nào cũng diễn ra theo ý muốn của bản thân, nhưng khi chênh vênh giữa độ tuổi thanh xuân đang rực cháy, trong khi bản thân thì chỉ là một đống tro tàn nguội lạnh, thật cảm thấy bản thân lạc lõng và đang trên con đường tìm kiếm ngọn lửa bên trong tâm hồn mình. Ở độ tuổi đó, tôi đặt ra hàng trăm câu hỏi cho bản thân. Cảm thấy đoạn đường phía trước thật dài, thật chông gai, nhưng cũng tự an ủi bản thân rằng:
"Cố lên nhé! Bạn sống được đến đây đã là giỏi lắm rồi! Hãy cứ vững tin bước tiếp, rồi mọi chuyện sẽ ổn thôi, phải tự tin, tự tin, thật mạnh mẽ, mạnh mẽ lên nào!"
Gửi vào cơn gió nhé!
đơn giản như "ở chốn rừng sâu thâm cốc có biết bao nhiêu nguy nan, mỗi một ngày lại phải đối diện với vô vàng nguy hiểm một cô gái như Lạc Nhan trong lòng phải có bao nhiêu là ý chí, bao nhiêu là kiên định mới có thể vượt qua ..." đại loại như vậy ấy. Cổ đại thì cứ múa bút cho hoành tráng vào hihi. Bông đọc chương 1 thôi thấy mạch hơi vội vàng và thường những truyện có hút được người đọc hay không nằm ở mấy chương đầu nên Viên hãy cố gắng đẩy tình huống phong phú hơn. Chương một chưa đặc sắc về nhấn nhá tình tiết lắm!

Reactions: Cá Đẹp Trai và Mạc Hồng Viên