Ngày trước, tôi thích mưa vì nó là nơi lưu giữ những kỉ niệm đẹp của tuổi thơ, nơi làm cho tôi với người thêm gắn kết. Bây giờ, tôi.. Ghét trời mưa. Mưa của những ngày này không còn như năm đó nữa, nó không lưu giữ kỉ niệm cũng chẳng khiến ta thêm gắn kết. Mưa giờ đây chẳng thể đưa người quay trở lại. Ngược lại, nó đem nỗi nhớ da diết khôn nguôi bủa vây lấy tâm hồn tôi và.. Nỗi khổ lo nhà ngập trong biển nước (haizz.. Ở chỗ đất thấp bằng phẳng cũng có cái khổ của nó, có khi còn khổ hơn miền núi)
đơn giản như "ở chốn rừng sâu thâm cốc có biết bao nhiêu nguy nan, mỗi một ngày lại phải đối diện với vô vàng nguy hiểm một cô gái như Lạc Nhan trong lòng phải có bao nhiêu là ý chí, bao nhiêu là kiên định mới có thể vượt qua ..." đại loại như vậy ấy. Cổ đại thì cứ múa bút cho hoành tráng vào hihi. Bông đọc chương 1 thôi thấy mạch hơi vội vàng và thường những truyện có hút được người đọc hay không nằm ở mấy chương đầu nên Viên hãy cố gắng đẩy tình huống phong phú hơn. Chương một chưa đặc sắc về nhấn nhá tình tiết lắm!

Reactions: Cá Đẹp Trai và Mạc Hồng Viên