Nhật ký trong hiệu sách cũ

chương 1: Góc bàn gần cửa sổ
Mùa thu năm thứ ba Vi An ở thành phố này, trời lại bắt đầu đổ những cơn mưa lất phất kéo dài cả ngày. Những hạt mưa nhỏ li ti rơi trên lá phượng vàng rụng đầy lối đi, ẩm ướt len lỏi vào từng kẽ lá, từng khe cửa, làm cho cả không khí xung quanh đều ngấm một chút hoài niệm khó tả.
Cậu ôm chặt chiếc ba lô vải cũ vào ngực, chạy vội vã dưới cơn mưa lớn dần, lướt qua những hàng cây cổ thụ ở cuối hẻm nhỏ, rồi đâm thẳng vào cánh cửa gỗ tối màu của hiệu sách cũ đã quen thuộc gần nửa năm nay.
Tiếng chuông đồng nhỏ gắn trên cánh cửa kêu leng keng nhẹ báo hiệu có khách đến. Cậu đứng ở hiên cửa vắt ướt bờ váy áo, thở hổn hển, nước mưa chảy dài từ tóc mái ướt đẫm xuống ướt cả cổ áo sơ mi nhạt. Trước khi kịp nói gì, một giọng nói trầm ấm quen thuộc đã vang lên từ trong bóng tối của hiệu sách, đủ làm cho trái tim cậu lại đập loạn nhịp như mọi khi gặp người này:
– Vào đi. Ở ngoài lạnh.
Cậu ngẩng đầu lên, gặp gương mặt Lâm Túc đứng sau quầy thủ thư. Ánh đèn vàng nhạt treo trên trần nhà chiếu vào nửa bên mặt anh, làm nổi bật những đường nét thanh tú vốn đã đẹp đến gần như không thực. Chủ nhân của hiệu sách Thư Viện Cổ vẫn mặc chiếc sơ mi trắng quen thuộc, cài cúc gọn gàng đến cổ, tay áo lăn lên đến khuỷu tay để lộ cẳng tay trắng mảnh với những đường gân xanh nhẹ nhàng, tay đang cầm một cuốn sách bìa da nâu cũ kỹ – trông đẹp nhnhư một bức tranh cổ được vẽ lại trong hiện đại.
đơn giản như "ở chốn rừng sâu thâm cốc có biết bao nhiêu nguy nan, mỗi một ngày lại phải đối diện với vô vàng nguy hiểm một cô gái như Lạc Nhan trong lòng phải có bao nhiêu là ý chí, bao nhiêu là kiên định mới có thể vượt qua ..." đại loại như vậy ấy. Cổ đại thì cứ múa bút cho hoành tráng vào hihi. Bông đọc chương 1 thôi thấy mạch hơi vội vàng và thường những truyện có hút được người đọc hay không nằm ở mấy chương đầu nên Viên hãy cố gắng đẩy tình huống phong phú hơn. Chương một chưa đặc sắc về nhấn nhá tình tiết lắm!

Reactions: Cá Đẹp Trai và Mạc Hồng Viên