Chào ngày mới!
Ai cũng bảo "mở lòng ra đi", "đừng vì tổn thương trong quá khứ mà dừng bước nơi hiện tại". Nhưng là Miêu chẳng biết làm thế nào, nên mới để mặc cho tự nhiên/ duyên số tới thôi, đến đúng hẹn thì hạnh phúc.
Có thể do não tắt chức năng cập nhật quá lâu nên khi gặp người mới nó hơi trục trặc chăng.
Miêu thấy cũng chẳng vĩ đại đến thế, có thể đa phần nghĩ khác Miêu, nhưng lúc đó Miêu chẳng qua vì thiếu yêu thương bản thân nên được người lạ quan tâm thì xiêu lòng thôi.
đơn giản như "ở chốn rừng sâu thâm cốc có biết bao nhiêu nguy nan, mỗi một ngày lại phải đối diện với vô vàng nguy hiểm một cô gái như Lạc Nhan trong lòng phải có bao nhiêu là ý chí, bao nhiêu là kiên định mới có thể vượt qua ..." đại loại như vậy ấy. Cổ đại thì cứ múa bút cho hoành tráng vào hihi. Bông đọc chương 1 thôi thấy mạch hơi vội vàng và thường những truyện có hút được người đọc hay không nằm ở mấy chương đầu nên Viên hãy cố gắng đẩy tình huống phong phú hơn. Chương một chưa đặc sắc về nhấn nhá tình tiết lắm!

Reactions: Cá Đẹp Trai và Mạc Hồng Viên