Mùa nào cũng có gió. Chỉ là có những mùa, gió đi qua tán lá; có những mùa, gió chạm đến tận rễ. Rồi người ta lớn lên như một cái cây. Không còn bận tâm phải cao hơn ai, chỉ lặng lẽ cắm sâu hơn vào lòng đất. Có lẽ vì thế mà sau rất nhiều cuộc gặp gỡ, điều khiến một người ở lại chưa bao giờ là những lời hứa, mà là cảm giác không cần phải trở thành một ai khác.
đơn giản như "ở chốn rừng sâu thâm cốc có biết bao nhiêu nguy nan, mỗi một ngày lại phải đối diện với vô vàng nguy hiểm một cô gái như Lạc Nhan trong lòng phải có bao nhiêu là ý chí, bao nhiêu là kiên định mới có thể vượt qua ..." đại loại như vậy ấy. Cổ đại thì cứ múa bút cho hoành tráng vào hihi. Bông đọc chương 1 thôi thấy mạch hơi vội vàng và thường những truyện có hút được người đọc hay không nằm ở mấy chương đầu nên Viên hãy cố gắng đẩy tình huống phong phú hơn. Chương một chưa đặc sắc về nhấn nhá tình tiết lắm!

Reactions: Cá Đẹp Trai và Mạc Hồng Viên