Bạn được Lục Vô Ưu mời tham gia diễn đàn viết bài kiếm tiền VNO, bấm vào đây để đăng ký.
Lục Vô Ưu
Lượt thích
0

Tường nhà Hoạt động Bài đăng Thông tin

  • Đang tải…
  • Đang tải…
  • Đang tải…

Tìm thành viên

Nhật ký mới nhất

  • 55254055982_8eedf40dee_o.png


    Đang đùa nhau hả?
  • Vua Biển quynhanh2015 Vua Biển wrote on quynhanh2015's profile.
    Bạn hãy dùng 1 xu trong tài khoản kích hoạt tài khoản để đăng bài tại diễn đàn nhé.
  • Có lẽ, không phải mọi người bước vào đời nhau đều để ở lại. Có người chỉ xuất hiện đủ lâu để dạy ta cách cất cảm xúc trở về bóng tối.


    Có những người từng xuất hiện trong cuộc đời như một nơi để mình gửi gắm cảm xúc. Ta kể họ nghe những ý tưởng còn dang dở, những câu chữ chưa hoàn thiện, những đoạn truyện còn vụng về,... Ta nghĩ rằng chỉ cần có một người chịu đọc bằng trái tim, mọi thứ đã đủ đáng quý rồi. Nhưng hóa ra, không phải ai cũng nhìn câu chuyện bằng cùng một ánh mắt.
    Không ai sai cả, chỉ là không thể bước cùng nhau trên một con đường.
    Điều khiến người ta buồn nhất không phải bị xem thường. Mà là cảm giác những điều mình từng trân trọng lại trở nên nhỏ bé trong mắt một người mình từng tin tưởng.
    Tôi từng nghĩ, chỉ cần có người hiểu được ý nghĩa phía sau những câu chữ méo mó ấy là đủ.
    Nhưng rồi tôi nhận ra, có những người đọc văn bằng đôi mắt, còn tôi lại viết bằng nơi đã từng rạn vỡ.
    Có lẽ, không phải mọi người bước vào đời nhau đều để ở lại. Có người chỉ xuất hiện đủ lâu để dạy ta cách cất cảm xúc trở về bóng tối.
    Cho nên thứ rời đi không phải một mối quan hệ.
    Mà là cảm giác được lắng nghe.​
  • Đời người chẳng mấy lần ngốc nghếch

    Nâng cốc men cay, sầu bộc tuệch

    Ta chếnh, ta choáng, lâng một khoảng

    Lên viết tâm trạng, nỗi hoang mang

    Rồi người trong cuộc, kẻ ngoài kia

    Vất hết tâm tư, vốn ra rìa

    Ta theo con chữ, hoa đôi mắt

    Xuống gõ tim người, kết hoa chăng?
  • Đời kể cũng lắm thú vui

    Người đi không vững người vào viện luôn

    Viện kia chắc nhớ mặt tên

    Dăm bữa nửa tháng lại què một bên

    Ra vô như chốn thân quen

    Y tá gặp mặt hỏi han suốt ngày

    Chân vừa tháo bột hôm nay

    Mai quay lại viện bó ngay tay liền

    Bác sĩ nhìn cũng hết hồn

    "Thằng này chắc muốn đóng luôn tiền giường"

    Bạn thân sống kiểu phi thường

    Sưu tầm thương tích đủ đường mới ghê


    P/s: Bạn thân lâu ngày không gặp nay thấy mình vô viện nó tặng bài thơ. Nghe xong nghĩ lại thấy năm xưa mình không nên làm thơ tặng nó lúc nó chấn thương.
  • Back