Bạn được không không mời tham gia diễn đàn viết bài kiếm tiền VNO, bấm vào đây để đăng ký.
  • Cám ơn em gái đã like nha, buổi tối vui vẻ nè!!!
    C20: Bạn tách thành từng đoạn nhỏ cho độc giả dễ đọc.
    Chào em, có lẽ vì e chưa đọc kĩ nên truyện vẫn còn lỗi chính tả. C có thể sửa giúp nhưng c vẫn sẽ paste ra đây để e tự sửa nhé. C đã sửa đến hết chương 9 r.
    Chương 10:
    - Cậu hốt hoảng mà chạy, run rẩy mà chạy rồi vô thức mà giơ cao con dao đang cầm trên tay đâm thẳng vào bắp đùi của /gả/ đàn ông đang giữ chặt mẹ mình..
    - Dương Túy ngắt lời hắn: "Vậy sao? Ta /nghỉ/ ngươi đi một mình đấy."
    - Hắn vừa nói vừa quay đầu lại thì thấy hai /gả/ kia đã nằm chồng chéo lên nhau, thân hình bất động vì vậy sinh lời văng tục.
    - Cậu khóc lóc mà la hét, hắn cũng không biết phải làm gì cho phải chỉ có thể /lẵng/ lặng mà ôm lấy cậu...
    Thạch Lam
    Thạch Lam
    E xem lại những chương sau nhé, lỗi tương tự như chương này thôi, chủ yếu là về chính tả còn câu cú và cách hành văn của e rất dễ hiểu. E sửa xong thì báo lại nhé. Làm phiền e quá :((
    không không
    không không
    phải là em làm phiền chị mớ đúng, công việc chất núi mà cứ nhờ chị hoài, nói thiệt thì em yếu văn thật.
    Thạch Lam
    Thạch Lam
    ^^ k sao đâu. Viết nhiều rồi sẽ tốt lên thôi. E cứ sửa từ từ nhé, soát thật kĩ các lỗi chính tả ở truyện :). Giờ c chuyển truyện về box chờ duyệt tx nhé^^
  • Đang tải…
  • Đang tải…
  • Đang tải…

Tìm thành viên

Nhật ký mới nhất

  • "Tôi ngẩng đầu. Và trong một khoảnh khắc, mọi âm thanh xung quanh như bị ai đó bấm nút tắt. Nhạc vẫn phát. Người vẫn nói. Ly tách vẫn chạm nhau. Nhưng tôi.. Không nghe thấy gì nữa. Bởi vì người đang đứng trước mặt tôi.. Là tôi. Không phải kiểu" trông khá giống. "Không phải" có nét hao hao. "Mà là tôi. Thật sự. Như thể ai đó lấy tôi của vài năm trước, chọn đúng phiên bản đẹp nhất, sáng nhất, nhiều sức sống nhất.. Rồi đặt cậu ấy ngay đây. Mái tóc gọn gàng. Áo sơ mi trắng. Vai thẳng. Ánh mắt sáng. Nụ cười nửa quen thuộc, nửa xa lạ. Là tôi của năm mười bảy tuổi. Cái tuổi mà tôi từng tin mình sẽ trở thành một ai đó rất ghê gớm. Tim tôi đập mạnh đến mức tôi tưởng ly bạc xỉu cũng rung theo. Đầu tiên, tôi nghĩ mình hoa mắt. Sau đó, tôi nghĩ chắc do thức khuya quá nhiều. Cuối cùng.. Tôi tự hỏi liệu quán này có bỏ thứ gì đó vào cà phê không. Nhưng cậu ấy vẫn đứng đó. Rất thật."

    Nghe buồn cười thật đó, lmj có chuyện gặp được mình những năm tháng trước đây nhưng nếu không có truyện này, chắc gì tôi đã tìm lại được chính mình.
  • Viết xong tự truyện nhìn lại bản thân mình tự hỏi: "Tôi của những năm tháng ấy tốt đẹp như vậy sao lại tự đánh mất những phẩm chất tốt của chính mình?"
  • Chao xìn!

    Chả là bế quan đi thi, off hai ngày thôi mà thông báo nhảy lên 44 cái.

    Bị nghỉ mất một buổi chạy rồi.

    Được cái anh em trong lớp mời đi ăn, đi ca vui phết.

    Nâng cốc bia vàng, bọt chưa tan

    Nói cười vội vã, tiệc sắp tàn

    Sập sình ca hát, vui một lát

    Tiệc tàn, thi cử, bước sang trang!
  • Vua Biển Nghi Phuc Vua Biển wrote on Nghi Phuc's profile.
    Cảm ơn bạn đã ủng hộ truyện của mình ạ, chúc bạn buổi tối vui vẻ!
  • Tôi của những năm tháng ấy giờ đang ở đâu (p1)

    Tôi gặp lại cậu vào một buổi chiều không có gì đặc biệt.

    Trời không mưa, cũng chẳng nắng đẹp. Chỉ là một ngày trôi qua nhạt nhòa như bao ngày khác-những ngày mà tôi dành phần lớn thời gian để trì hoãn, lướt điện thoại, và tự hứa "mai sẽ bắt đầu lại".

    Cậu đứng đó, trước mặt tôi, gầy hơn một chút, ánh mắt sáng hơn rất nhiều.

    "Lâu rồi không gặp," cậu nói.

    Tôi nhìn cậu, hơi khựng lại. Tôi nhận ra ngay. Không cần giới thiệu. Không cần giải thích.

    Đó là tôi-của nhiều năm về trước.

    Cậu ngồi xuống bên cạnh tôi, chống cằm nhìn tôi như đang quan sát một thứ gì đó xa lạ.

    "Dạo này cậu sao rồi?"

    Tôi cười gượng:

    "Ổn.. Chắc vậy."

    Cậu không hỏi thêm. Chỉ nhìn quanh căn phòng bừa bộn, màn hình máy tính vẫn còn mở dở một công việc chưa hoàn thành, và chiếc điện thoại đang sáng lên với những thông báo vô nghĩa.

    "Tớ nhớ cậu từng nói sẽ không sống kiểu này."

    Câu nói nhẹ như gió, nhưng đâm thẳng vào tôi.
  • Back