Chào bạn. Bạn vui lòng không nên tiếp tục sưu tầm các bài thơ tràn lan trên mạng nhé. Nếu thích thì bạn hãy tìm bài thơ có giá trị, tác giả cũng nên có tên tuổi xíu. Bạn cũng cần thêm ảnh minh họa vào nhé.
Chào bạn. Mỗi ngày đều thấy bạn đăng thơ sưu tầm, bạn vui lòng xem kĩ nội quy nhé. Thơ cùng một tác giả thì vui lòng để chung topic, không tạo bài riêng lẻ như trên. Chưa kể bạn đăng khá nhiều, có thể bị xem là spam và cảnh cáo theo quy định nhé.
Chào bạn, ở cùng một box chỉ đăng tải tối đa 5 bài cùng một ngày và ở box Tư vấn - hỏi đáp bạn đặt câu hỏi thì nên tương tác với bài viết của mình, không spam câu hỏi ở box.
"Tôi ngẩng đầu. Và trong một khoảnh khắc, mọi âm thanh xung quanh như bị ai đó bấm nút tắt. Nhạc vẫn phát. Người vẫn nói. Ly tách vẫn chạm nhau. Nhưng tôi.. Không nghe thấy gì nữa. Bởi vì người đang đứng trước mặt tôi.. Là tôi. Không phải kiểu" trông khá giống. "Không phải" có nét hao hao. "Mà là tôi. Thật sự. Như thể ai đó lấy tôi của vài năm trước, chọn đúng phiên bản đẹp nhất, sáng nhất, nhiều sức sống nhất.. Rồi đặt cậu ấy ngay đây. Mái tóc gọn gàng. Áo sơ mi trắng. Vai thẳng. Ánh mắt sáng. Nụ cười nửa quen thuộc, nửa xa lạ. Là tôi của năm mười bảy tuổi. Cái tuổi mà tôi từng tin mình sẽ trở thành một ai đó rất ghê gớm. Tim tôi đập mạnh đến mức tôi tưởng ly bạc xỉu cũng rung theo. Đầu tiên, tôi nghĩ mình hoa mắt. Sau đó, tôi nghĩ chắc do thức khuya quá nhiều. Cuối cùng.. Tôi tự hỏi liệu quán này có bỏ thứ gì đó vào cà phê không. Nhưng cậu ấy vẫn đứng đó. Rất thật."
Nghe buồn cười thật đó, lmj có chuyện gặp được mình những năm tháng trước đây nhưng nếu không có truyện này, chắc gì tôi đã tìm lại được chính mình.

Reactions: datcompa1 và Phan Kim Tiên