Bạn được Hạ Di Di mời tham gia diễn đàn viết bài kiếm tiền VNO, bấm vào đây để đăng ký.
Hạ Di Di
Lượt thích
331

Tường nhà Hoạt động Bài đăng Thông tin

  • Em đây đã ế lâu năm, giường đơn gối chiếc, tủi thân vô cùng. Không biết có anh nào đến sưởi ấm con tim bé bỏng này của em không??
    chào bạn, không biết bạn cần hỗ trợ về vấn đề gì nhỉ?
    Hạ Di Di
    Hạ Di Di
    e muốn đăng kí review phim nhưng lại không thấy link đăng ký ạ, hay là e chỉ cần vào box nhạc-phim và review là được ạ??
    • Thích
    Reactions: nihC
    nihC
    nihC
    bạn cứ viết bài review trong đó là được. Không cần đăng kí lại ạ. Bạn chú ý xem các quy định của box là được
    Hạ Di Di
    Hạ Di Di
    vâng, e hiểu rồi, cảm ơn vì đã giúp đỡ
    • Thích
    Reactions: nihC
    Hạ Di Di
    Hạ Di Di
    hi ^^
    rất vui đươc làm quen. có gì không bạn??
    Hạ Di Min
    Hạ Di Min
    Tui thấy ấn tượng với cái tên của bạn :v Nó gần gần giống tên tui OvO
    Hạ Di Di
    Hạ Di Di
    Haizz.. lúc đầu tính đặt cỏ bên sông nhưng thế nào lại nhầm sang tên bên fb, dù sao thì cũng xin chào hàng xóm nè
  • Đang tải…
  • Đang tải…
  • Đang tải…

Tìm thành viên

Nhật ký mới nhất

  • 55255400790_ed997846fb_o.png


    Cái map kì cục...
  • Đếm ngược 1day..

    09-05-2010

    09-05-2026.
  • Vua Biển quynhanh2015 Vua Biển wrote on quynhanh2015's profile.
    Bạn hãy dùng 1 xu trong tài khoản kích hoạt tài khoản để đăng bài tại diễn đàn nhé.
  • Có lẽ, không phải mọi người bước vào đời nhau đều để ở lại. Có người chỉ xuất hiện đủ lâu để dạy ta cách cất cảm xúc trở về bóng tối.


    Có những người từng xuất hiện trong cuộc đời như một nơi để mình gửi gắm cảm xúc. Ta kể họ nghe những ý tưởng còn dang dở, những câu chữ chưa hoàn thiện, những đoạn truyện còn vụng về,... Ta nghĩ rằng chỉ cần có một người chịu đọc bằng trái tim, mọi thứ đã đủ đáng quý rồi. Nhưng hóa ra, không phải ai cũng nhìn câu chuyện bằng cùng một ánh mắt.
    Không ai sai cả, chỉ là không thể bước cùng nhau trên một con đường.
    Điều khiến người ta buồn nhất không phải bị xem thường. Mà là cảm giác những điều mình từng trân trọng lại trở nên nhỏ bé trong mắt một người mình từng tin tưởng.
    Tôi từng nghĩ, chỉ cần có người hiểu được ý nghĩa phía sau những câu chữ méo mó ấy là đủ.
    Nhưng rồi tôi nhận ra, có những người đọc văn bằng đôi mắt, còn tôi lại viết bằng nơi đã từng rạn vỡ.
    Có lẽ, không phải mọi người bước vào đời nhau đều để ở lại. Có người chỉ xuất hiện đủ lâu để dạy ta cách cất cảm xúc trở về bóng tối.
    Cho nên thứ rời đi không phải một mối quan hệ.
    Mà là cảm giác được lắng nghe.​
  • Back