Hôm nay mình nghỉ không đăng chuyện, vì giờ cả người mình mình mệt rã rời, chỉ muốn đi ngủ. mai mình sẽ đăng chương mới nhe, cám ơn bạn vì đã theo dõi chuyện nhé.
Mấy hôm nay Diệu bận quá, cho nên sẽ chậm trễ chút cập nhật trương mới, mong mọi người thông cảm nhá. Mình sẽ cố gắng ra chương mới thường xuyên hơn vào tuần tới nhé.
Mình thích nhất đọc truyện ngọt sủng, hài, chuyên nhất, đồng nhân các thể loại.
Cá nhân thích vẽ vời, xem phim hoạt hình, phim hành động, nghe nhạc, mơ mộng linh Tinh.
Hoan nghênh các bạn cùng sở thích tới dạo chơi.
Gió vẫn thổi nhẹ như thể chẳng hề hay biết rằng có những thứ đã đổi thay. Tôi đứng lặng vài giây lâu hơn bình thường, nhìn những tán cây đung đưa dưới ánh nắng, bất giác tự hỏi liệu ký ức có thật sự biết phai nhạt theo thời gian, hay chỉ là chúng ta học cách sống chung với nó.
- Phải. Cô ấy rất đẹp, đẹp từ nhân cách bên trong lẫn hình thức bên ngoài. Ngày cô ấy quyết định rời đi vì không chịu nổi con người trước kia của tôi, tôi đã nắm tay cô ấy và nói: "Hãy chọn điều tốt nhất cho em, bởi thế mới là điều tốt nhất cho anh." Những lời cuối cùng ấy tôi đã rút gan rút ruột dành cho cô ấy rồi, chỉ hy vọng rằng nửa đời về sau, cô ấy sẽ sống bình an và hạnh phúc hơn.