Nàng thơ nào phải nàng thơ
Là người mang đến cho mình mộng mơ
Người xưa, nghĩa cũ, thẫn thờ
Từng đem giọng nói, tiếng cười vẩn vơ
Mang theo một chút bất ngờ
Thương tâm động phách, đến chờ thời cơ
Tổn hao quá khứ, thì giờ
Mong gì gặp lại, người đầy vết thương
Chuyện tình cũ mãi vấn vương
Tới trong bản thảo, chương hồi chưa ra
Chẳng phải tốt đẹp, nhưng là
Người ta bước tiếp, Miêu dừng bước ra
Cười bản thân thật ngốc mà
Chê mình ảo tưởng, nhất thời tâm ma.
P/s: Người 'ngắm trăng soi' ngoài cửa sổ. Miêu nhòm 'cửa sổ' ngắm người kia.

Reactions: CaoSG