trước kia tui làm việc ở một page khá lâu. Sau đó tui rời đi. Mấy ngày nay tui muốn tìm lại page để xem những gì mình đã làm trước kia. Sau đó, tui chợt nhận ra, chẳng còn gì cả. Page đó không còn nữa, tui tìm tất cả tin nhắn, gmail, thông báo từ năm 2016 tới nay, đọc từng cái một. Cuối cùng chỉ nhận được một dòng chữ của fakebook:" Trang này không khả dụng.". Tui muốn khóc quá.
Chào đêm muộn, chào khoảng thời gian đối mặt với lòng mình.
19/06/2019
"chỉ đơn giản là cầm lâu một cốc nước dù không nặng nhưng vẫn sẽ mỏi tay, mà mỏi rồi thì sẽ phải buông ra thôi."
Chẳng ngờ bản thân từng có những dòng tâm thư không gửi như thế này.
Ngủ một giấc dậy, nhận vơ một cái tus về mình; fb nhắc kỷ niệm về mối tình xưa cũ, tâm trạng tụt dốc không phanh (chắc vừa về mặt đất thì lại bị đẩy về vực thẳm quá) và cái tính suy diễn cùng bàn lùi rủ nhau ghé đến.
Não yêu đương à, ừ, có lẽ vì thế mà hay nghĩ vẩn vơ thật, có lẽ vì thế mà không muốn để ai đó thành một sự lựa chọn trong vô số cơ hội chọn lựa, có lẽ vì thế mà muốn làm đuôi nhỏ bám theo một giấc mộng khó thành.
19/06/2026 12: 20 sáng
Mặc cho cảm xúc dẫn lối, mặc cho dòng lệ tuôn rơi, mặc nỗi uất nghẹn chẳng nói nên lời, không chắc về tương lai mịt mù sắp tới.
"sống nay chẳng biết mai", ừ, nhân lúc chưa xảy xa vấn đề thì cứ cháy hết mình cái đã, mọi chuyện để sau rồi tính

Reactions: Đà Giang