Huhu. Hôm nay là một ngày buồn. Chỗ làm của tui anh trưởng phòng nghỉ. Bé con ten làm chung với tui cũng nghỉ. Nhiều người nghỉ quá. Tui hỏi chuyện con bé mới nghỉ công ty thì nó làm việc cũng bình thường. Nhưng mà tui không có ổn ạ.
Hình như hầu như ngày nào mình cũng thấy rất suy sụp. Có lẽ vì tuyến cảm xúc của mình vốn dĩ đã như thế. Hay là vì sao mình không hiểu nữa. Mình chẳng thể vui nổi. Hoặc có vui được một lúc rồi lại suy.
Ngày đầu tiên đi làm, dậy sớm 4h sáng ra sân bay, rồi lên máy bay ngủ gà gật, đến nơi thì mệt quá nên xin off sáng. Mất lì xì, nhưng may quá tới cuối giờ cũng được nhận lì xì.
Hôm trước Lunarchen có nhắn nhủ một câu làm mình suy nghĩ mãi: "Mình tình cờ gặp vài người nhìn bình thường, nhưng tâm lý hành vi lại rất không bình thường. Nó khiến mình sợ. Mình muốn xem góc tối tâm lý con người á".
Đúng như lời hẹn, hôm nay mình lên một bài review "Tâm Lý Học Tội Phạm" của Diệp Hồng Vũ.
Bài viết này không dành cho những tâm hồn yếu đuối, bởi mình sẽ cùng các bạn bóc trần chiếc mặt nạ tử tế thường ngày để nhìn thẳng vào vực sâu tâm thức con người.
Mời mọi người vào giải mã xem cái ác được sinh ra từ đâu và làm sao để tự bảo vệ mình giữa một xã hội đầy rẫy những biến dị ẩn mình nhé!
Chào bạn. Bạn vui lòng xem kĩ nội quy cũng như chức năng từng box trước khi đăng bài nhé. Vui lòng không up những nội dung ngắn, không có giá trị như trên.
Thôi loằng ngoằng quá! nhưng thấy nhật ký của Cỏ mà ngẫm tới mình.

Reactions: Dương dương minh và Cỏ Orient