Gió vẫn thổi nhẹ như thể chẳng hề hay biết rằng có những thứ đã đổi thay. Tôi đứng lặng vài giây lâu hơn bình thường, nhìn những tán cây đung đưa dưới ánh nắng, bất giác tự hỏi liệu ký ức có thật sự biết phai nhạt theo thời gian, hay chỉ là chúng ta học cách sống chung với nó.
Phai nhạt hay sống chung với ký ức?
Thôi loằng ngoằng quá! nhưng thấy nhật ký của Cỏ mà ngẫm tới mình.

Reactions: Dương dương minh và Cỏ Orient