Huhu. Hôm nay là một ngày buồn. Chỗ làm của tui anh trưởng phòng nghỉ. Bé con ten làm chung với tui cũng nghỉ. Nhiều người nghỉ quá. Tui hỏi chuyện con bé mới nghỉ công ty thì nó làm việc cũng bình thường. Nhưng mà tui không có ổn ạ.
Hình như hầu như ngày nào mình cũng thấy rất suy sụp. Có lẽ vì tuyến cảm xúc của mình vốn dĩ đã như thế. Hay là vì sao mình không hiểu nữa. Mình chẳng thể vui nổi. Hoặc có vui được một lúc rồi lại suy.
Ngày đầu tiên đi làm, dậy sớm 4h sáng ra sân bay, rồi lên máy bay ngủ gà gật, đến nơi thì mệt quá nên xin off sáng. Mất lì xì, nhưng may quá tới cuối giờ cũng được nhận lì xì.
Lần này. Không còn ai trả lời nữa. Bởi cả anh và cô đều biết. Có những người rời đi. Sẽ không quay về. Không phải vì họ không còn yêu. Mà vì họ đã sống hết những năm tháng dành cho nhau. Và trưởng thành. Đôi khi không phải là học cách giữ một người ở lại. Mà là học cách chấp nhận. Rằng có những người. Từng là cả thanh xuân của mình. Nhưng cuối cùng. Chỉ có thể đứng lại trong ký ức. (trích chương 25- Giá như anh giữ em lại )
Cứ mãi trì hoãn để rồi chỉ còn lại hai chữ "Giá Như.."
Thôi loằng ngoằng quá! nhưng thấy nhật ký của Cỏ mà ngẫm tới mình.

Reactions: Dương dương minh và Cỏ Orient