E lại ngửi thấy mùi hương của tiết thu khi mà thời điểm giao mùa tới. Kỉ niệm của chúng ta ùa về trong tâm trí e theo cơn gió cuốn hương thơm của hoa sữa rơi đượm buồn trên con đường ấy. Con đường mà sau chia tay em thường ghé qua và em biết a cũng ghé qua. Chỉ khác là không cùng nhau.
Một cuộc sống không có ước mơ chẳng khác nào một cuộc sống đã chết. Hãy sống mãnh liệt và rực rỡ như những nhành hoa, dẫu biết một mai có tàn lụi thì vẫn vui vì từng phút từng giây của hiện tại vẫn tỏa hương, tô điểm cho đời.
Lúc rối ren thì bắt mình đưa ra quyết định, lúc mk quyết định được thì không chấp thuận. Vậy chi bằng quyết định hộ mk ngay từ đầu đi, tiện thể sống luôn hộ cuộc đời của mình với...
Lần này. Không còn ai trả lời nữa. Bởi cả anh và cô đều biết. Có những người rời đi. Sẽ không quay về. Không phải vì họ không còn yêu. Mà vì họ đã sống hết những năm tháng dành cho nhau. Và trưởng thành. Đôi khi không phải là học cách giữ một người ở lại. Mà là học cách chấp nhận. Rằng có những người. Từng là cả thanh xuân của mình. Nhưng cuối cùng. Chỉ có thể đứng lại trong ký ức. (trích chương 25- Giá như anh giữ em lại )
Cứ mãi trì hoãn để rồi chỉ còn lại hai chữ "Giá Như.."

Reactions: ca phe dang