Tôi kể người nghe chuyện của tôi
Ngồi xuống bên hiên, dựa vào gió
Nhấp ngụm trà xanh, rồi tôi tỏ
Tôi kể về đời, ngỡ vô lo.
Tôi kể người nghe, chuyện của tôi
Một vương tử nhỏ, thuở trong nôi
Nhưng sâu trong lòng, sao u tối
Nụ cười ngượng ngiụ, khắc bờ môi.
Tôi kể người nghe, chuyện của tôi
Sống chẳng thiếu chi, chẳng lo gì
Nhưng chẳng phút nào, tôi lý trí
Mắt ảm đạm buồn, thoáng tự ti.
Tôi chẳng thiếu chi, chẳng cần chi
Từ lúc sinh ra, đã lầm lì
Ngỡ lúc trưởng thành, vui thêm tí
Hóa ra trầm lặng, chẳng nhấc mi.
Tôi đã cần chi, sẽ cần chi?
Nhưng đừng bảo rằng, đời tôi phí
Chẳng vì danh vọng, hay tiền tệ
Lại thoáng nụ cười - nhánh hoa ly.

Reactions: ca phe dang