E lại ngửi thấy mùi hương của tiết thu khi mà thời điểm giao mùa tới. Kỉ niệm của chúng ta ùa về trong tâm trí e theo cơn gió cuốn hương thơm của hoa sữa rơi đượm buồn trên con đường ấy. Con đường mà sau chia tay em thường ghé qua và em biết a cũng ghé qua. Chỉ khác là không cùng nhau.
Một cuộc sống không có ước mơ chẳng khác nào một cuộc sống đã chết. Hãy sống mãnh liệt và rực rỡ như những nhành hoa, dẫu biết một mai có tàn lụi thì vẫn vui vì từng phút từng giây của hiện tại vẫn tỏa hương, tô điểm cho đời.
Lúc rối ren thì bắt mình đưa ra quyết định, lúc mk quyết định được thì không chấp thuận. Vậy chi bằng quyết định hộ mk ngay từ đầu đi, tiện thể sống luôn hộ cuộc đời của mình với...
Khi tôi còn là một đứa trẻ. Ngồi sau xe đạp của bố trên đường đến trường. Tôi luôn nghĩ bố là người đàn ông mạnh mẽ nhất thế giới. Chẳng có gì có thể đánh bại ông.
Suy nghĩ hồi còn là một thằng trẻ con thật phong phú làm sao!
Liam ngồi xổm xuống ngang tầm mắt tôi, ánh mắt bao dung như một người anh lớn thấu hiểu nỗi đau của đứa em khờ dại:
"Noah. Nếu ngươi thực sự yêu cô ấy.. Vậy thì ngươi cũng phải yêu cả lúc cô ấy rời đi. Sự giải thoát, đôi khi mới là hình hài vĩ đại nhất của tình yêu."..

Reactions: ca phe dang