E lại ngửi thấy mùi hương của tiết thu khi mà thời điểm giao mùa tới. Kỉ niệm của chúng ta ùa về trong tâm trí e theo cơn gió cuốn hương thơm của hoa sữa rơi đượm buồn trên con đường ấy. Con đường mà sau chia tay em thường ghé qua và em biết a cũng ghé qua. Chỉ khác là không cùng nhau.
Một cuộc sống không có ước mơ chẳng khác nào một cuộc sống đã chết. Hãy sống mãnh liệt và rực rỡ như những nhành hoa, dẫu biết một mai có tàn lụi thì vẫn vui vì từng phút từng giây của hiện tại vẫn tỏa hương, tô điểm cho đời.
Lúc rối ren thì bắt mình đưa ra quyết định, lúc mk quyết định được thì không chấp thuận. Vậy chi bằng quyết định hộ mk ngay từ đầu đi, tiện thể sống luôn hộ cuộc đời của mình với...
Truyện của mọi người, ai cũng viết về quá khứ, và người từng thương, ảnh trên coi như là tự vấn bản thân xem lòng mình đã thực sự an yên trước bóng dáng cũ để đến với người mới hay chưa đi.
Nội dung thì đọc đâu đó trên mạng rồi chép lại thôi chứ k đủ thâm sâu để đúc kết.
"Có những người ta không gặp lại trong đời thật. Nhưng lại gặp họ trong những phiên bản khác củachính mình. Trong mưa. Trong gió. Trong mây. Trong những khoảng trời từng tưởng đã quên."
Gặp lại trong phiên bản vài năm trước là..ừm. Khỏi phải nói đâu, đảm bảo một điều là không thể như bây giờ.

Reactions: ca phe dang