Dạ, mày không thích giun!
Cơ mà sao tự nhiên mình lại thích ôm lắm thứ vào người thế nhỉ? À! Mình thích tự ngược!
Phiêu lòi mắt, giờ làm gì ta, hết cảm xúc rồi, có khi tới nơi nào đó kiếm tí thị phi mới dc.
Mình lại thất thần rồi, tự kỉ quá! Haizz.
Chưa là gì cả, nên cũng không cần giải thích. Có những thứ chỉ dừng lại ở cảm giác, không đủ tên gọi, không đủ lý do để giữ lại, cũng chẳng đủ quan trọng để nói ra. Cảm giác thì vẫn còn đó, nhưng im lặng là cách duy nhất để mọi thứ không trở nên rối hơn.

Reactions: Hany, Phàm Tử Ninh, Bạch Dạ và 2 người khác