Dạ, mày không thích giun!
Cơ mà sao tự nhiên mình lại thích ôm lắm thứ vào người thế nhỉ? À! Mình thích tự ngược!
Phiêu lòi mắt, giờ làm gì ta, hết cảm xúc rồi, có khi tới nơi nào đó kiếm tí thị phi mới dc.
Mình lại thất thần rồi, tự kỉ quá! Haizz.
Hồi xưa đọc bộ này luỵ vỡi, nhớ k nhầm thì nội dung bộ này là hai bên yêu thầm nhau bao năm nhưng k ai nói ra, suýt thì bỏ lỡ, nhưng vì cuộc hôn nhân kiểu thế thân sao đó nên đến được với nhau, xong sau đấy như nào k nhớ nữa, k giống bộ Hoa vô lệ, nhưng cũng kiểu đau tận cùng, rồi chữa lành tận sức

Reactions: Hany, Phàm Tử Ninh, Bạch Dạ và 2 người khác