Dạ, mày không thích giun!
Cơ mà sao tự nhiên mình lại thích ôm lắm thứ vào người thế nhỉ? À! Mình thích tự ngược!
Phiêu lòi mắt, giờ làm gì ta, hết cảm xúc rồi, có khi tới nơi nào đó kiếm tí thị phi mới dc.
Mình lại thất thần rồi, tự kỉ quá! Haizz.
Không nghĩ tới cuốn nhật ký chục năm trước nay lại được lôi ra chỉ vì một tia cảm xúc k rõ rệt nhưng lại từng quen đến lạ. Cảm giác như từng trải qua nhưng lại cũng như chưa từng xuất hiện.
Thật bực vì k thể gọi tên!
Hóa ra chỉ là chuyển đối tượng được si mê, còn sự cuồng nhiệt vẫn chẳng hề thay đổi.
Từ hồi đó đã có cái thú vui viết đoạn rap hay thơ gì đó mà ghép chữ đầu của mỗi câu thành câu hoàn chỉnh rồi, giờ vẫn vậy.
Móa! Cười chết mịa! Lại còn thư của Miêu lúc 18, 19t gửi Miêu 23t nữa chứ.
Và vô vàn những giấc mơ k đầu k cuối, chẳng ý nghĩa khác nữa.
Chậc! Cái thời mà.. Chẳng khác nào coi nhật ký thành vợ mình!
Chào bạn. Truyện Gặp em là định mệnh bạn xem thật kĩ quy định ghim đầu box Chờ duyệt để sửa bài cho đúng mẫu nhé.
Thêm nữa thấy bạn có để là bạn dùng văn phong Trung Quốc viết truyện đấy thì xin nói rõ cho bạn biết là văn phong kiểu này thường dùng để chỉ phong cách dịch máy hoặc dịch thô từ tiểu thuyết mạng Trung Quốc sang tiếng Việt. Đặc trưng lớn nhất là câu văn dài, lộn xộn cấu trúc ngữ pháp dịch ngược và lạm dụng từ Hán-Việt, khiến câu trở nên cứng nhắc và khó hiểu. Không biết bạn có viết theo kiểu này không hay do bạn nhầm lẫn về định nghĩ đó.

Reactions: Hany, Phàm Tử Ninh, Bạch Dạ và 2 người khác