Dạ, mày không thích giun!
Cơ mà sao tự nhiên mình lại thích ôm lắm thứ vào người thế nhỉ? À! Mình thích tự ngược!
Phiêu lòi mắt, giờ làm gì ta, hết cảm xúc rồi, có khi tới nơi nào đó kiếm tí thị phi mới dc.
Mình lại thất thần rồi, tự kỉ quá! Haizz.
Bên ngoài là nụ cười rạng rỡ hòa vào thanh âm náo nhiệt của cuộc đời;
Bên trong là thế giới trầm mặc của những suy tư.
Tui giấu một tâm hồn say mê viết lách qua biết bao mùa lá đổ, gom góp từng mảnh vụn cảm xúc qua năm tháng. Nay, sau những hành trình dài ngoài kia, tui trở về dọn một góc ngăn nắp nơi đây mạn phép gửi lại chút duyên thơ, hạ bút lưu lại những điều bình dị nhất.

Reactions: Hany, Phàm Tử Ninh, Bạch Dạ và 2 người khác