Gió thổi trời giông... trong khi mình vẫn ngày ngày lẩn trốn, mọi điều đã dần trượt qua tay. Cuộc đời đang chuẩn bị điều gì, lại muốn CƯỚP ĐI ĐIỀU GÌ. Cho tới bao giờ, mình mới ngừng lẩn trốn?
Nhưng tôi biết, đây chẳng phải là lời thú tội để mong được khoan hồng. Tôi đang nhận lấy án phạt của chính mình: Nhìn người mình thương hạnh phúc bên một người xứng đáng hơn. Chúng tôi vẫn tồn tại trong thế giới của nhau, chỉ là dưới một hình thái khác, sự quan tâm thầm lặng từ một kẻ đã từng lỡ hẹn với chính tuổi trẻ của mình. Tiếc rằng, chúng tôi gặp nhau vào những năm tháng mà tôi còn quá vụng về, quá trẻ con để giữ lấy một viên ngọc quý..

Reactions: Hoa Nguyệt Phụng, Nguyễn Ngọc Nguyên và Đậu Hũ